GHÉT (HATE)

Ghét (tạm dịch từ Hate) tính kỳ. Nó trân quý một số giá trị sống nhất định như chân thành, trung thực, liêm chính, tử tế… Hễ nó thấy ai không cùng quan điểm sống là bỏ ngay vào rổ có dán nhãn “nghỉ chơi”.

Chẳng cần biết người ta sống ra sao, chỉ một lần phạm luật là vô rổ. Rổ nó ngày một phình to vì bạn của những người bị ghét cũng được nhét luôn vào rổ.

Một ngày cuối năm, mình gặp lại một em đồng nghiệp cũ. Em ấy vừa chuyển sang công ty mới, vị trí mới, dẫn dắt một bộ phận to bự. Em ấy nhờ mình giúp các bạn trong nhóm khai phá tiềm năng bằng công cụ StrengthsFinder. Ngân sách công ty hạn hẹp nên tụi mình thỏa thuận: mình sẽ làm gần nửa tá hội thảo; sau khóa học, nếu có ảnh hưởng thật sự lên hiệu quả công việc, các bạn trong nhóm sẽ giúp mình chia sẻ cảm nhận.

Họp xong, ai về làm việc nấy. Em ấy về sắp xếp chuẩn bị. Mình cố gắng hoàn thành cho xong những dự án còn dang dỡ. Đang chạy bon bon thì mình lăn ra ốm đúng ba tuần. Lăn đúng nghĩa là nằm trên giường rên rỉ vì nóng sốt, leo được xuống bếp ăn chút ít gì đó và đến được phòng khám gặp bác sỹ, nhờ cuộc viếng thăm đột ngột của hai bạn viêm họng và sốt siêu vi.

Tất cả hội thảo, các buổi coaching đều phải dời lại. Khách hàng thông cảm thì cho dời lịch. Khách hàng không thể dời ngày sự kiện của họ thì mất hợp đồng. Đó là lần đầu tiên mình trải nghiệm chuyện sức khỏe của người làm start-up một mình quan trọng đến mức nào. Ngày xưa đi làm thì ốm được nghỉ; sếp, đồng nghiệp gửi email hỏi thăm, bảo hết ốm hẳn hãy vào; đến bệnh viện có bảo hiểm công ty lo; lương thưởng nhận đầy đủ. Giờ chỉ cần lăn ra ốm thì mọi thứ chỉ mình mình lo.

Mà cũng đáng tội tham việc, quên lắng nghe cơ thể và chăm sóc bản thân nên mới có ngày này. Ba tuần mệt mỏi đã giúp mình quyết tâm lên kế hoạch chỉ nhận đúng một số lượng khách hàng, hội thảo nhất định cho từng tuần.

Kế hoạch lên xong, nhớ lại lời hứa với em đồng nghiệp cũ mới hết hồn. Làm xong dự án đó chắc thu nhập của mình giảm hơn nửa trong gần hai tháng. Điều mình có thể làm tốt nhất là giúp làm một hội thảo cho những bạn báo cáo trực tiếp cho em ấy mà thôi.

Ngồi vào bàn soạn thư. Câu chữ viết xong rồi mà sao cứ bị ai đó xóa đi. Nhìn lên thấy Ghét đang nhíu mày cau có:

“Tụi mình đã nghỉ chơi với mấy người nói hai lời. Sao giờ bạn làm vậy?”

Mình lặng người. Lần đầu tiên mình nhận ra giá trị sống không chỉ có đúng và sai. Chúng là những phạm trù có hai thái cực: “hoàn toàn không” và “thật hoàn hảo”. Cam kết sống với những giá trị mình trân quý là một hành trình theo đuổi sự hoàn hảo. Không thể sống đúng với những gì mình đang theo đuổi trong một điều kiện hoàn cảnh nào đó không có nghĩa mình hoàn toàn đi ngược lại với những giá trị sống của mình.

Và mình chấp nhận mình chỉ đang trên con đường theo đuổi sự hoàn hảo. Tại thời điểm này mình chưa đạt được cột mốc hoàn hảo như mình đã từng tự hào. Chấp nhận sự chưa hoàn hảo của bản thân cũng giúp mình chấp nhận sự chưa hoàn hảo của người khác và cái rổ “nghỉ chơi” của mình nhẹ hẫng đi.

Ghét đã bao giờ đến thăm bạn?
Nó đã thì thầm với bạn điều gì?
Bạn sẽ làm gì để cái rổ “nghỉ chơi” nhẹ bớt?

Thao Pham
ICF Professional Certified Coach

#loveYOURemotions

MẠO HIỂM (ADVENTUROUSNESS)

Mạo hiểm (tạm dịch từ Adventurousness) là đầu têu trong tất cả những trò lạ lùng mà nó có thể nghĩ ra. Có lẽ nó sẽ chẳng thể sống nỗi nếu thiếu những trải nghiệm đứng tim.

Hôm nọ mới thứ hai đầu tuần mà Mạo hiểm đã đến gõ cửa ầm ĩ. Thấy mình đang cắm mặt vào laptop, nó ào tới lôi mình đứng dậy, hối thúc lấy vali, xếp quần xếp áo, hỏi muốn đi đâu, nó bảo: “Đi đâu cũng được, không ở nhà nữa là được!”

Thứ hai đầu tuần, bạn bè đâu rảnh mà hú. Chuyến này phải đi cùng Mạo hiểm rồi. Ghê thật, hình như nó đã âm mưu từ trước hay sao ấy. Mà đi đâu? Công việc bừa bộn thế này. Thôi Đà Lạt vậy, cho gần. Hai mươi phút đã đặt phòng xong. Giữa trưa đã yên vị trên xe. Tối mịt đến nơi. Sáng mở mắt dậy thấy mình ở một nơi xa. Ngoài cửa sổ, mặt hồ phẳng lặng, gió lành lạnh, xa xa đường đồi uốn khúc đẹp như tranh. Mạo hiểm nhảy tưng tưng:

“Lần này bạn bỏ thói công chúa một taxi, hai taxi đi nha. Đường đồi đẹp thế kia, thuê xe máy phóng vù vù cho sướng”.

Véo một phát, hai đứa đã cỡi xe lên đồi. Một bên là thông, một bên là hồ Tuyền Lâm đẹp mê người. Trong cái sự tĩnh mịch yên bình, mình nghe một đám lao nhao:

Mạo hiểm: “Gió lạnh thích quá, giống như đi nghỉ đông”.
“Ai đó”: Hôm qua mang cái áo lạnh hơi mỏng. Chạy một hồi cảm lạnh là tèo luôn”.

Mạo hiểm: ‘Đường vắng không một bóng người. Phóng xe đã ghê”.
“Ai đó”: “Chạy chậm thôi. Xe mới chưa quen đâu nha”.

Mạo hiểm: “Ôi cái hồ siêu đẹp, muốn rụng tim rồi”.
“Ai đó”: “Nhìn đường, nhìn đường. Lỡ xe lớn đâm ra từ khúc quanh bên dưới thì sao?”

Mạo hiểm: “Góc bên kia quá đẹp. Phải rẻ sang chụp mấy tấm mới được”.
“Ai đó”: “Chỗ đó vắng lắm nha. Không dừng, không dừng!”

Mấy đứa nào dỡ hơi vậy ta? Nhìn ra sau, Lo Sợ đang ôm chặt Mạo hiểm. Mặt hai đứa tái méc.

Sáng hôm sau thức dậy, mình lại tiếp tục leo lên xe máy. Đi lại cung đường làm tim mình tan chảy hôm qua. Hôm nay mọi thứ yên ắng đến lạ. Mạo hiểm mất tích từ sáng sớm. Lo Sợ cũng trốn đâu mất. Chạy một hồi, giọng ai đó thì thầm:

‘Chán rồi, chút trưa về thôi.’

Nhìn sang, Chán đang ngồi vắt vẻo. Mình ngỡ ngàng: “Ủa gì lẹ vậy, mới có hai hôm mà?”

Nó nhún vai: “Cung đường này hôm qua bạn đã lượn tới lui mấy bận. Ban đầu còn bỡ ngỡ chưa quen. Giờ bạn đua nhanh đến nỗi Lo Sợ đu theo bạn còn không kịp, có còn chút thử thách nào nữa đâu mà thú vị”.

Lần đầu tiên mình ngỡ ngàng nhận ra cái chu kỳ lên xuống trên con đường sự nghiệp của mười mấy năm qua. Bao giờ cũng là Mạo hiểm bắt đầu một lĩnh vực, công việc, hay vị trí nào đấy. Háo hức, hăm hở được vài hôm thì Lo Sợ ngày ngày theo mình đến văn phòng vì phải đối mặt với bao nhiêu là thử thách, trách nhiệm và kỳ vọng. Sau chừng vài năm, khi đã có chỗ đứng vững chải, được nhiều người tin tưởng, Chán lập tức khăn gói đòi đến ở chung. Chẳng lẽ nào ở năm 80 tuổi, tóc bạc phơ ngồi nhìn lại, ký ức mình chỉ có Lo, Sợ và Chán thôi sao? Hôm ấy là một ngày trọng đại, mình dõng dạc tuyên bố:

Lo, Sợ, cảm ơn hai bạn luôn cho mình biết trước những rủi ro đang chờ đợi. Nhưng từ hôm nay, chắc chắn các bạn không được tá túc ở nhà mình. Còn Chán, mình sẽ không dành thời gian rong chơi với bạn. Mỗi khi bạn đến, mình biết đã đến lúc bắt đầu một hành trình mới cùng Mạo hiểm“.

Đó là câu chuyện Mạo hiểm đã giúp mình trải nghiệm.
Lần gần nhất Mạo hiểm rủ rê bạn làm chuyện gì đó là lúc nào?
Bạn học được gì từ trải nghiệm ấy?

Thao Pham
ICF Professional Certified Coach
#loveYOURemotions

CẢM XÚC XẤU XÍ

Nếu một ngày kia
Giận không còn nữa
Chuyện đúng sai
Làm sao phân biệt?
Chuyện bất bình
Sao có thể đấu tranh?
Giận có thật xấu xí?
Có! Đó là khi
Để Giận trộm mất trí khôn

Nếu một ngày kia
Sợ chẳng còn đến chơi
Chuyện hiểm nguy chờ đợi
Làm sao mình lường trước?
Sợ có thật xấu xí?
Có! Đó là lúc
Tựa vào Sợ run rẩy
Mà chẳng dám
Đi đến tận cùng
Để thấy
Một bầu trời xanh hy vọng

Nếu một ngày kia
Chẳng còn Buồn
Giá trị của cuộc sống này
Làm sao mình hiểu được?
Buồn có thật xấu xí?

Nếu ngồi đó ôm Buồn
Mong chờ điều đã mất

Nếu một ngày kia
Chán thành người xa lạ
Làm sao mình biết được
Mình đã giỏi quá rồi?
Và mình cần bứt phá?
Chán có thật xấu xí?

Là khi chỉ mãi
Rong chơi với Lười

Nếu một ngày kia
Tiếc nuối trở nên vô hình
Ai sẽ nhắc nhở mình
Đừng mắc cùng một lỗi?
Tiếc nuối có thật xấu xí?
Có! Là khi
Mãi dằn vặt bản thân.

Nếu một ngày kia
Áy náy trở thành hư không
Chắc mình không thể nào lớn nỗi
Áy náy có thật xấu xí?
Có! Là khi
Để nó gặm nhấm tâm hồn

Nếu một ngày kia
Cô đơn biến mất
Sao mình biết
Trân quý bạn bè?
Cô đơn có thật xấu xí?
Có! Nếu cứ
Xa lánh mọi người

Cảm xúc thật xấu xí
Hay
Cảm xúc thật dễ thương
Câu trả lời là ở bạn

Thao Pham
ICF Professional Certified Coach

#loveYOURemotions

SỢ (FEAR)

Sợ hay rủ rỉ rù rì những điều thật … đáng sợ: chết, bệnh nan y, thất bại, bị đánh giá… Những điều có khả năng xảy ra và hậu quả thì rõ rành rành.

Một hôm mình đang ngồi chuẩn bị giáo trình cho lớp học mới thì Sợ đến chơi. Mình ngỡ ngàng nhìn nó:

“Lạ lùng nha Sợ. Bạn có nhầm không? Mình đã đứng lớp bao nhiêu là buổi rồi. Mình lại siêu, siêu thích chủ đề này, luôn mong chờ được chia sẻ kiến thức, có gì phải sợ?”

“Lỡ mai bạn chia sẻ xong người ta hiểu kiến thức mà không áp dụng vào thực tế, rồi không thấy hiệu quả bài giảng của bạn thì sao?”

“Thì xem như lớp học đó không thành công chứ sao.”

“Rồi bạn sẽ ra sao? Người ta sẽ không tín nhiệm bạn nữa. Các công ty sẽ không ký hợp đồng mới. Rồi bạn sẽ không được đi chia sẻ chủ đề bạn yêu thích nữa. Rồi không chừng bạn sẽ phải quay lại làm công việc cũ. Đáng sợ nhất là bạn sẽ không được sống cuộc sống mà bạn đang bắt đầu yêu thích lắm rồi”.

Thì ra Sợ rất “giữ của”. Hễ nó thấy mình bắt đầu yêu quý, khư khư ôm giữ một điều gì đó là nó bắt đầu sợ mất. Nó sẽ ngày ngày thì thầm bao nhiêu là viễn cảnh đen tối nếu một ngày kia điều đó không còn hiện diện trong cuộc sống của mình nữa.

Nhìn lại những cơn bão lớn đã đi qua đời mình, mình nhận ra mất mát không đáng sợ bằng việc mỗi ngày phải thức dậy cùng những nỗi sợ. Mất mát là cơ hội để mình được bắt đầu một hành trình mới, mở ra một chương mới với nhiều thử thách mới thú vị và đó chính là động lực, là năng lượng của cuộc sống này.

Sợ có đang thức dậy cùng bạn mỗi sáng?
Sợ đang nhắc nhở bạn có thể đánh mất điều gì?
Bạn có sẵn sàng buông bỏ để đón nhận những có hội mới?

Thao Pham
ICF Professional Certified Coach

#loveYOURemotions