Lo lắng hay Hào hứng

Sáng mở mắt dậy và cái video clip rất ngắn chỉ 2 phút này của Simon Sinek đã làm tôi tỉnh táo hẳn, giống như vừa được uống một ly chanh dây to đùng, nên muốn chia sẻ với mọi người.

Lo lắng hay hào hứng. Hai cảm giác này có cùng biểu hiện: tim đập nhanh và ra mồ hôi tay khi tâm trí bạn nghĩ về một tình huống sắp diễn ra. Các vận động viên thi đấu thế vận hội luôn tự nói: “Mình thấy rất hào hứng’ thay vì ‘Mình rất hồi hộp’. Simon Sinek đã quan sát được điều thú vị này và đã thử áp dụng khi một lần ngồi trên một chuyến bay bị rung lắc mạnh. Sau đó anh tiếp tục áp dụng mỗi khi cảm thấy lo lắng khi phải thuyết trình trước những khán giả quan trọng và thấy rất hiệu quả.

Tôi thấy rất hay vì cũng đã có một trải nghiệm tương tự trong chuyến chinh phục Annapurna Base Camp hồi cuối tháng 4. Ở chặng cuối cùng chúng tôi được đi xe jeep từ độ cao khoảng 1000m về lại Pokhara. Đường đi khá mạo hiểm với một bên là vách núi cao và một bên là vực thẳm. Khoảng cách mặt đường chỉ vừa đủ cho hai xe đi qua – hẹp đến nỗi mà hai bác tài đi ngược chiều vẫn hay chạy chậm để bắt tay nhau rất quyến luyến và thân thương :). Đường đi đầy đá sỏi, quanh co uốn khúc, xuống dốc liên tục và ngoằn nghèo. Đoàn đông nên bọn tôi được tách làm ba xe. Nhóm tôi may mắn được vào xe một bác tài khá trẻ. Vừa lên xe là bạn ấy mở nhạc sàn vô cùng sôi động. Cả bọn lắc lư theo nhạc chưa được 5 phút thì được chứng kiến ngay màn vượt mặt vô cùng ngoạn mục. Kể từ giây phút đó thì bạn liên tục vượt các xe khác, quyết tâm không để hành khách của mình hít khói xe nào cả =)). Với một người có talent Deliberative – có khả năng nhìn thấy nhiều rủi ro có thể xảy ra – thì chắc chắn tôi đã kêu dừng xe hoặc đổi xe nếu tôi ngồi trên xe một mình. Đi cùng tôi là hai bạn trẻ siêu hài hước – mà tôi đoán chắc có Positivity cao. Hai bạn liên tục chọc cười và nói nhảm rồi trêu ghẹo bác tài (bằng tiếng Việt) làm tôi cứ cười hahaha và nói nhảm theo suốt chuyến đi. Sự vui vẻ đã xua tan cơn sợ hãi. Ý thức được tác dung của sự lạc quan, tôi đã quyết tâm giữ tinh thần tích cực, cười thật to mỗi khi có thể ở chuyến về từ Pokhara đến Kathmandu với chất lượng đường đi và tài xế cũng ‘ngang nhau’. Kết quả là tinh thần rất tích cực, không một chút lo âu sau 8 giờ di chuyển.

Sự lạc quan luôn là một bài thuốc hữu hiệu để vượt qua những tình huống căng thẳng. Thay đồi ngôn ngữ chúng ta tự nói với chính mình theo hướng lạc quan hơn là bước quan trọng đầu tiên để giải quyết vấn đề. Hãy thử nhé!

Positivity lightens darkness and open possibilities.

Bạn có ‘chín nẫu’ không?

Đầu tiên phải cám ơn Trinh (Nguyen Phan) đã cho tôi từ ‘chín nẫu’. Thật tình sống trên đời mấy chục năm mới biết từ này. Tự hỏi không biết có phải do tôi không có Communication, hay tại đây không phải từ miền Nam. Nhưng dù sao thì chuyện đó cũng không quan trọng. Điều quan trọng là mình có bạn có Communication và Maximizer. Người có hai tài năng này không những nói, viết hay mà còn dùng từ ngữ đắc giá, trau chuốt và kỹ lưỡng. 🙂

Bạn Google đã giải thích cho tôi ‘chín nẫu’ có nghĩa là ‘chín mềm nhũn đến mức như sắp rữa ra’. Trái cây mà chín như vậy thì chắc chắn không làm gì được rồi. Tài năng cũng vậy. Khi bạn có xu hướng dùng quá nhiều một tài năng nào đó – có thể là do bạn ý thức được tài năng đó đã giúp bạn đạt được một số thành công nhất định trong công việc – chúng sẽ bị chín nhũn ra. Biểu hiện của chín nẫu là chính bản thân bạn hoặc người xung quanh sẽ khó chịu, khổ sợ (suffered) khi bạn dùng tài năng ở dạng này.

Coaching với nguyên tắc bảo mật thông tin của khách hàng nên những chia sẻ dưới đây là của cá nhân tôi – phiên bản cũ. 🙂

Responsibility là tài năng đứng thứ 2 trong top 11 tài năng vượt trội của tôi. Tôi tin rằng mọi người ai cũng có tinh thần trách nhiệm. Nhưng những người có Responsibility đặc biệt hơn những người khác ở chỗ họ sẽ dốc hết tâm hết sức làm một việc gì đó mà họ đã hứa với người khác. Đối với tôi, lời hứa rất quan trọng. Một khi đã hứa thì sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành. Nếu như lỡ không hoàn thành được thì sẽ cảm thấy khó chịu và dằn vặt bản thân. Để tránh rơi vào những cảm xúc khó chịu ấy, tôi thường hoặc là ôm đồm hết tất cả công việc về phía mình vì tâm lý sợ người khác không làm tốt bằng mình; hoặc là quản lý chặt chẽ nhân viên của mình vì sợ họ không hoàn thành kịp thì mình thất hứa với người khác. Khỏi phải nói là cả tôi và những người làm việc chung với tôi phải khổ sở thế nào rồi. Tôi thì đầu tắt mặt tối làm mãi mà không hết việc. Nhân viên thì khó chịu vì bị giám sát quá kỹ lưỡng.

Rất may là ngoài Responsibility tôi còn có hai tài năng khác là Connectedness (#3) và Individualization (#5). Những người có Connectedness rất dễ dàng nhìn thấy ý nghĩa tốt đẹp trong công việc mình đang làm. Ý thức được tài năng này, mỗi khi bắt đầu một dự án, tôi thường dành nhiều thời gian suy nghĩ một cái brief thật hay để truyền cảm hứng cho các bạn làm chung, để không chỉ có tôi mà các bạn khác cũng cảm nhận được ý nghĩa, tầm quan trọng của việc mình sắp làm. Individualization là người có khả năng nhìn thấy những phẩm chất tốt đẹp ở người khác. Tôi đã khai thác tối đa tài năng này để khen ngợi mọi người mỗi khi thấy có một điểm đặc biệt nào đó mà các bạn đã làm được. Thật tình là ban đầu tôi cũng thấy rủi ro ghê lắm, nhưng kết quả đã đến ngoài sự mong đợi. Các bạn đã hợp tác rất vui vẻ, tích cực và rất nhiều bạn luôn nộp bài trước cả thời gian quy định. Không chỉ có những bạn ngồi gần tôi, nhìn thấy tôi mỗi ngày mà những team chưa bao giờ thấy mặt nhau vì ngồi tít ở Phillippines, Thailand, Indonesia, và Vietnam vẫn rất phấn khởi làm chung dự án với tôi.

Một tài năng khác đã làm cho tôi điêu đứng không ít là Discipline (#7). Những người có Discipline có tính kỷ luật cao, họ thiết lập trật tự, quy củ để đảm bảo mọi thứ diễn ra theo đúng kế hoạch. Khi làm việc với những người này, bạn sẽ rất an tâm vì họ chi tiết, kỹ tính và thậm chí hoàn thành công việc trước thời gian quy định. Tuy nhiên, những người này cũng rất ghét sự lộn xộn, bất cẩn, và thiếu kiên nhẫn với những sai sót xảy ra trong quá trình làm việc; đặc biệt là những sai sót mà họ đã lường trước được mà vẫn bị lặp lại. Kết quả là tôi thường xuyên nổi điên mỗi khi có sai sót xảy ra. Tức giận là một cảm xúc không chỉ có tầm sát thương ở diện rộng mà còn có khả năng tự tiêu diệt bản thân. Tức giận xong, email trách mắng xong thì cuối ngày về lại thấy mình không xứng đáng làm leader, rồi lại thấy tự xấu hổ, dằn vặt. Đó là một quá trình suy nghĩ, cảm nhận không hề dễ chịu. Ngồi viết những dòng này mà tôi còn thấy sợ. Thế thì tôi đã làm sao để vượt qua?

Một lần nữa bạn Connectedness đã giúp tôi. Tài năng này tin rằng ‘Mọi chuyện xảy ra đều có lý do riêng của nó’ (Everything happens for a reason). Mỗi khi có sự cố xảy ra làm chệch hướng những gì tôi đã lên kế hoạch, tôi dừng lại và cảm nhận cảm xúc của mình. Lắng nghe xem có những cảm xúc tiêu cực nào, tự hỏi tại sao chúng lại xuất hiện và chúng đến từ đâu. Sau đó tôi tự nhủ cái câu trên và tập trung tìm hướng giải quyết mới. Bước hai được giao phó cho bạn Ideation. Vượt qua được lần một, lần hai và nhiều lần nữa. Tôi ngạc nhiên nhận ra những ‘sự cố’ không phải cái nào cũng tệ. Có rất nhiều sự cố đã giúp tôi hoàn thành dự án nhanh hơn, tốt hơn so với kế hoạch ban đầu. Trong buổi tiệc chia tay, tôi rất vui được các bạn làm chung nhận xét là calm và peaceful. Hai tính từ mà trước đây tôi không hề nghĩ mình sẽ có được.

Khái niệm này của Gallup rất giống với ý chính trong cuốn ‘What got you here won’t get you there’ của Marshall Goldsmith – chuyên gia khai vấn, cố vấn về lãnh đạo hàng đầu thế giới. Có những tài năng, i.e. cách suy nghĩ, thể hiện cảm xúc và cách hành xử tự nhiên, đã giúp ta đạt được những thành công của ngày hôm qua, nhưng nếu sử dụng quá mức sẽ cản trở bước đường đi tới. Nhưng bạn đừng lo. Nếu lỡ có một tài năng nào đó ở trạng thái ‘chín nẫu’, chắc chắn sẽ có những tài năng khác giúp nó trở lại trạng thái chín giòn và ngọt ngào ngay thôi bạn nhé.

Written by: Pham Thi Thanh Thao

P.S.: Top 1 tài năng của mình là Learner – người thích học hỏi và cũng thích chia sẻ, nên các bạn cứ thoải mái share bài nếu thích nhé. Rất cám ơn các bạn đã đọc và nhận xét.

Bạn đã ‘chín’ chưa?

Lần đầu tiên nhìn thấy bảng kết quả StrengthsFinder tôi rất tự hào và hãnh diện khi điểm danh một loạt những ‘điểm mạnh’ của mình. Đến ngày được dự workshop, tôi ngỡ ngàng xen lẫn một chút thất vọng khi nghe bạn coach giải thích ‘kết quả StrengthsFinder chỉ là tài năng chứ không phải điểm mạnh’. Theo định nghĩa của Gallup thì tài năng là cách suy nghĩ, thể hiện cảm xúc và cách hành xử rất tự nhiên của mỗi người. Còn điểm mạnh là kết quả gần hoàn hảo (near perfect performance) mà chúng ta đạt được khi tài năng được luyện tập để đạt đến một độ chín nhất định và phát huy hết tất cả vẻ đẹp của nó.

Sau 5′ hụt hẫng nhìn bạn coach với ánh mắt ngờ vực thì tôi bắt đầu thấy bạn ấy có lý. Nhìn xung quanh mình, tôi thấy có rất nhiều đồng nghiệp có tài năng Communication trong top 5 – đây là tài năng tôi rất ganh tị vì không có được – nhưng không phải ai tôi cũng ngưỡng mộ. Hóa ra mỗi tài năng đều có hai mức độ: ‘Chín’ và ‘Chưa chín’.

Communication theo định nghĩa chung là những người thích nói, thích giải thích, kể chuyện, thuyết trình trước đám đông, và có khả năng diễn đạt suy nghĩ thành lời rất dễ dàng. Tài năng này được Gallup phân loại vào nhóm có Sức ảnh hưởng (Influencing theme). Điều này cũng dễ hiểu vì nói hay sẽ rất dễ dàng thu hút sự chú ý của người khác, làm cho người khác hiểu mình sẽ nhanh chóng nhận được sự hỗ trợ, hợp tác từ những người xung quanh.

Communication đã ‘chín’ là những bạn có khả năng sử dụng từ ngữ tuyệt vời. Họ dùng ngôn ngữ để mang lại sự thấu hiểu, xây dựng mối quan hệ tốt đẹp và truyền cảm hứng cho những người xung quanh. Họ biết người nghe của mình là ai, cần nghe những gì. Họ thích nói nhưng họ cũng rất biết lắng nghe. Điều thú vị nhất là họ luôn mang đến những câu chuyện hấp dẫn mỗi khi muốn truyền đạt một thông điệp nào đó.

Tôi có thời gian gần hai năm được làm việc chung với một anh Giám đốc ngành hàng bột giặt khu vực Đông Nam Á. Tôi đã không ít lần mời anh ấy nói chuyện riêng để cố gắng tìm hiểu bí quyết nói hay nên hoàn toàn không ngạc nhiên khi thấy Communication là một trong những tài năng vượt trội của anh. Cảm nhận của tôi và rất nhiều đồng nghiệp khác mỗi khi họp chung là mọi chuyện đều trở nên cực kỳ dễ hiểu, và chúng tôi luôn có cảm giác mình được lắng nghe, thấu hiểu và luôn muốn được nói chuyện thêm với anh. Có một lần tụi tôi đi công tác và ăn tối ở một quán ăn ở Thailand, chẳng biết thế nào mà cái đề tài muôn thuở về bột giặt lại chuyển sang ‘làm cách nào để có một cuộc sống riêng tư mà vẫn chăm lo cho ba mẹ thật chu đáo’. Đợi mọi người tranh luận chán chê anh ấy mới thong thả kể chuyện rằng. Anh đã mua hai căn hộ chung một toà nhà. Một căn cho hai vợ chồng và căn kia cho ba mẹ. Rồi anh dừng lại hỏi mọi người có biết khoảng cách thế nào thì hợp lý không. Khi mấy cái đầu đều lắc thì anh bảo thử nấu một chén súp thật nóng, mang chén súp ấy từ nhà bạn sang nhà ba mẹ bạn mà nó vẫn còn đủ ấm thì đó là một khoảng cách hợp lý. Thật tình tôi không nhớ rõ từng câu chữ nên có thể bạn không không cảm nhận được hoàn toàn câu chuyện ấy – được kể trong hơn 5 phút hẳn hoi – nhưng tôi vẫn nhớ lúc ấy cả bọn đều há hốc ngồi nghe. Sau khi câu chuyện kết thúc, một bạn người Mỹ ngồi ở bàn bên cạnh đi sang bắt tay anh bảo rằng: ‘Đáng lý ra anh nên ứng cử vị trí Bộ Trưởng Bộ Ngoại Giao’, còn câu chuyện ‘cái chén súp vẫn ấm’ được lưu truyền trong bộ phận marketing mãi về sau.

Đó là Communication đã đạt đến độ chín, độ đẹp để phát huy hết tất cả năng lực của nó. Tuy nhiên nếu tài năng này ở mức ‘chưa chín’ thì sẽ gây ra không ít rắc rối. Bạn có bao giờ gặp ai đó nói rất nhiều làm bạn cảm thấy rất khó chịu vì lượng thông tin quá lớn, thừa thải, không cần thiết, và rất đôi khi là vì nội dung tiêu cực của những câu chuyện được kể? Đó là Communication ở độ chưa chín. Chúng không giúp xây dựng mối quan hệ mà đôi khi còn phá vỡ những mối quan hệ sẵn có. Chúng không giúp truyền cảm hứng cho người nghe mà đôi khi làm cho người khác cảm thấy mệt mỏi. Và khi nói chuyện với các bạn này thì hầu như chúng ta chỉ biết lắng nghe chứ không có một chút cơ hội để được chia sẻ.

Communication là một tài năng tuyệt vời. 9/10 khách hàng của tôi đều ao ước có được, nên sẽ thật đáng tiếc nếu các bạn có Communication mà chưa bắt đầu luyện tập để làm ‘chín’ tài năng này. Tuy nhiên, không có  Communication không có nghĩa là chúng ta mãi mãi không thể truyền đạt suy nghĩ và tạo sức ảnh hưởng. Chúng ta có thể sử dụng những tài năng sẵn có một cách sáng tạo. Ví dụ như có thể dùng Intellection để suy nghĩ thấu đáo một vấn đề nào đó để một khi đã nói thì lời nói có trọng lượng nhất định. Hoặc có thể dùng Individualization để học cách kể chuyện thật hay của Communication; Discipline để lên kế hoạch luyện tập mỗi ngày. Hoặc cũng có thể dùng Arranger để vận dụng sức mạnh đồng đội thuyết trình một vấn đề nào đó – đây là ý tưởng sáng tạo và hiệu quả của một khách hàng đáng yêu.

Mỗi người đều được sinh ra với những tài năng đặc biệt. Tài năng có thể trở thành điểm mạnh nếu được phát hiện sớm và luyện tập thường xuyên. Chúng cũng có thể ‘héo tàn’ nếu bị lãng quên. Và nếu bạn không có một tài năng nào đó, bạn vẫn có thể dùng những tài năng khác làm điều mình muốn. Điều quan trọng nhất là hiểu rõ mình có những tài năng gì và đang ở đâu trên con đường phát triển bản thân.

Written by: Pham Thi Thanh Thao

Giải thích của Gallup về StrengthsFinder

Tháng 4 với một số khách hàng dễ thương đầu tiên cùng chuyến đi Nepal chinh phục Annapurna Base Camp ở độ cao 4,130m thôi mà đã làm mình tối mặt mũi, không viết thêm một bài nào. Cảm thấy khá áy náy khi một vài anh chị và bạn bè nhắc khéo ‘chị thích đọc bài của em, viết thêm nhé’.

Đây là một video clip của Gallup mình muốn chia sẻ để giải đáp thắc mắc của một số bạn hay hỏi mình về kết quả StrengthsFinder. Tóm tắt nội dung như sau:

  1. Kết quả StrengthsFinder cho chúng ta biết tài năng (talents) của mỗi người chứ không phải điểm mạnh (strengths). Tài năng là cách suy nghĩ, thể hiện cảm xúc và cách hành xử rất tự nhiên của mỗi người. Còn điểm mạnh là kết quả gần hoàn hảo (near perfect performance) mà chúng ta đạt được khi tài năng được luyện tập để đạt đến một độ chín nhất định và phát huy hết tất cả vẻ đẹp của nó.
  2. Độ ‘chín’ không liên quan đến tuổi tác mà phụ thuộc vào mức độ tự ý thức (self-awareness) và luyện tập của mỗi người.
  3. Mỗi người đều được sinh ra với những tài năng đặc biệt. Tài năng có thể trở thành điểm mạnh nếu được phát hiện sớm và luyện tập thường xuyên. Chúng cũng có thể ‘héo tàn’ nếu bị lãng quên.
  4. Mỗi người chúng ta là những cá nhân độc đáo. Để tìm thấy một người khác có top 5 tài năng giống hệt như mình, xác suất đó là 1/33 triệu. Chúng ta sử dụng top 10-13 tài năng trong cuộc sống hàng ngày. Để tìm thấy ai đó có top 10 giống hệt mình là điều không tưởng. Thậm chí ngay cả khi bạn đã tìm ra bản sao top 10 thì người đó và bạn có thể rất khác nhau, vì còn tuỳ thuộc vào độ ‘chín’ của mỗi người.
  5. Kết quả StrengthsFinder chỉ là điểm bắt đầu của hành trình thú vị để phát triển bản thân.

Chúc mọi người một tuần làm việc hiệu quả!

Làm gì khi bạn đã tắt?

Vâng tôi dùng từ ‘tắt’ chứ không phải ‘tắc’. ‘Tắt’ đối nghĩa với ‘cháy’ chứ không phải ‘tắc’ được dịch thoáng từ ‘get stuck’. Tôi đã may mắn được ‘cháy’ trong một thời gian dài, và cũng không ít lần ‘tắt’ ngóm nghi ngút khói.

‘Cháy’ là khi mỗi sáng bạn thức dậy với suy nghĩ đầu tiên là được đến văn phòng để hoàn thành một danh sách công việc dài dằng dặc, đầy thử thách nhưng vô cùng thú vị. Là cái cảm giác chỉ mới ngồi vào bàn làm việc đã nghe đồng nghiệp í ới gọi đi ăn trưa. Rồi nhoáng một cái, bạn nhìn ra cửa sổ và chẳng còn thấy ánh mặt trời đâu cả. Thời gian dường như trôi qua trong một cái chớp mắt. Bạn leo lên giường, cơ thể mệt rã rời nhưng đầu óc nhẹ tênh, giấc ngủ đến rất dễ dàng, không một chút suy tư.

‘Tắt’ là khi ‘trái tim của bạn không ngủ yên’. Bạn bắt đầu trăn trở liệu có nên đổi việc, khi mà công ty hiện tại vẫn rất vui, công việc đã quen thuộc, đồng nghiệp trở thành người nhà. Thế nhưng bạn vẫn thấy ‘thiếu thiếu’, ‘vắng vắng’ cái gì đó mơ hồ mà bản thân chưa định nghĩa được. Bạn bắt đầu hành trình ‘phỏng vấn dạo’; rồi bạn phân vân trước những lời đề nghị hấp dẫn. Và cho dù bạn có quyết định chia tay đồng nghiệp thân yêu hay ở lại với họ, rất nhiều khả năng bạn vẫn chưa thể ‘cháy’ lại như bạn đã từng ‘cháy’. Vậy bạn cần làm gì khi bắt đầu nghi ngút khói?

Ôi hình như tôi đang làm cho bạn hơi căng thẳng rồi đây. Hãy giải trí một tẹo với câu chuyện dễ thương này.

Có một hôm tôi phải đóng vai quan tòa khi trước mắt tôi là một bạn hai tuổi khóc lóc đòi bằng được một quyển sách. Quyển sách thì đang nằm trong tay một cô bé bốn tuổi vô cùng cá tính. Tôi ngồi xuống dụ dỗ ‘Bòn Bon nè, con nhường cho em nhé.’ Bạn ấy hai tay giữ khư khư quyển sách dõng dạc trả lời ‘Con là người xấu.’ Tôi quá bất ngờ nhưng thấy thú vị nên hỏi bạn ‘Làm người xấu có gì hay nè mà sao con thích vậy?’ Hình như câu hỏi của tôi cũng làm bạn ngạc nhiên không kém nên bạn ngồi suy nghĩ nghiêm túc lắm. Đang lúc ấy thì Nami, một nhóc bốn tuổi khác, thỏ thẻ ‘Con không muốn làm người xấu. Con muốn làm người đẹp.’ Trong hai giây, bạn Bòn Bon bỏ ngay quyển sách xuống, nhảy tưng tưng ‘Con cũng muốn làm người đẹp.’ Hòa bình thế giới đột ngột đến trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.

Tôi không có ý định kể câu chuyện này để nói rằng hai bạn nhóc bốn tuổi đã cho chúng ta bài học về việc giải quyết rắc rối bằng cách nhìn nhận vấn đề khác đi: Xấu – Tốt (theo cách nghĩ thông thường, hợp ngữ cảnh) và Xấu – Đẹp (một cách nhìn không liên quan đến ngữ cảnh nhưng lại giải quyết vấn đề hiệu quả). Nhưng rất tình cờ, câu chuyện này trùng khớp với nhiều kết quả nghiên cứu tâm lý học, chứng minh rằng việc không tìm ra hướng giải quyết cho một vấn đề là do chúng ta đang đánh giá sự việc chỉ theo một chiều hướng nhận định thông thường. Chán việc thì tìm việc mới thế thôi.

Theo tôi giải pháp này khá rủi ro vì rẩt nhiều khả năng môi trường mới vẫn không thể làm bạn ‘cháy’ lại. Việc đầu tiên là cần tìm hiểu tại sao mình bị ‘tắt’. Tiếp đến xem xét công việc hiện tại có giúp mình cháy lại như trước hoặc ra đi thì công việc tương lai có đủ sức làm cho bạn ‘cháy bừng’ hay không.

Nguyên nhân sâu xa của ‘tắt’ là khi bạn không tìm thấy một chút động lực nào để bước tới. Động lực có thể sẽ rất khác nhau ở nhiều góc nhìn khác nhau. Với những bạn có tài năng Achiever, động lực là một mục tiêu nào đó có đủ độ thách thức và độ khó để bạn có cảm giác được chinh phục nó; và khi đạt được, nó phải làm cho bạn cảm thấy mình đã giỏi hơn ‘tôi của ngày hôm qua’. Những bạn có tài năng Competition thì cuộc sống này là một đường đua và cuộc đua của bạn chỉ bắt đầu khi có đối thủ xứng tầm. Những bạn có Significance thì chỉ ‘cháy’ khi được giao trọng trách có tầm ảnh hưởng lớn; vì trong sâu thẳm các bạn này mong muốn để lại di sản nào đó cho đời.

Mỗi tài năng có một nỗi khao khát riêng. Ngọn lửa của bạn cháy to hay nhỏ tùy thuộc vào việc công việc của bạn đáp ứng được nhiều hay ít những nhu cầu của chúng. Mỗi chúng ta thường sử dụng 10 – 13 tài năng trong công việc hàng ngày. Hiểu được tài năng nào đang bị ức chế là bạn đã tìm được gốc rễ của vấn đề và giải pháp sẽ tự tìm đến rất nhanh. Sẽ rất rủi ro nếu bạn đơn giản chỉ là đổi việc để thay đổi ‘không khí’, thay đổi môi trường để hy vọng ‘lửa’ của mình cháy lại. Những thanh gỗ tài năng của bạn không cháy lan, chúng chỉ cháy khi bạn biết châm lửa đúng cách mà thôi.

Nếu bạn thích bài viết này:

  1. Bạn có thể chia sẻ với bạn bè.
  2. Liên hệ với tôi qua website https://overflowingbuckets.com hoặc LinkedIn https://www.linkedin.com/in/thao-pham-thi-thanh-404bb828/ để tìm hiểu vì sao bạn ‘tắt’ và làm cách nào mà StrengthsFinder có thể giúp bạn ‘cháy’ sáng trở lại.

Bạn có là một phần nhỏ trong trái tim ai đó?

Bạn đã bao giờ chợt nhớ về một người sếp nào đó mà thấy lòng mình ấm lại không? Tôi đã may mắn có ít nhất hai người như thế… Rất tình cờ.

Cách đây bảy năm, tôi hồi hộp khăn gói đi phỏng vấn ở nơi làm việc tốt nhất VN. Phỏng vấn xong tôi biết mình tiêu chắc vì tôi cảm nhận rất rõ sếp của sếp tương lai không hài lòng tẹo nào. Thế mà tôi được nhận offer trong sự ngỡ ngàng của rất nhiều người, quen có, lạ có. Mãi sau này khi tôi đã vượt qua sáu tháng thử việc, nhận được giải Anh hùng thầm lặng của Tổng giám đốc sau năm đầu tiên thì một đồng nghiệp mới kể rằng: hồi đó tụi em chia hai phe cá xem chị nghỉ trước hay sau sáu tháng thử thách.

Kể ra không phải để chứng minh tôi giỏi; chỉ muốn nói rằng sếp trực tiếp là người đã chịu rất nhiều áp lực khi ra quyết định tuyển tôi, từ một đứa chỉ là nhân viên bình thường ở một công ty nghiên cứu thị trường vào vị trí manager của một công ty hàng đầu VN. Chị đã phải vất vả thuyết phục sếp trực tiếp của mình, các sếp marketing và các phòng ban khác; rồi cũng vất vả không kém để đào tạo tôi, vì một điều duy nhất là chị tin vào tiềm năng chứ không phải năng lực hiện có của tôi. Chuyện giờ mới kể là tôi đã có ý định nộp đơn xin nghỉ mấy lần trong sáu tháng đó nhưng thấy tội lỗi quá lại ráng cố thêm một tí. Bảy năm gắn bó với công ty với những bước tiến quan trọng, tôi đã chứng minh quyết định của chị là đúng. Và tôi luôn biết ơn sếp đã dùng sức mạnh Maximizer – người có tài nhìn thấy và rèn giũa những phẩm chất đặc biệt ở người khác thành những tài năng vượt trội – để không những giúp tôi mà còn nhiều bạn khác trở thành những người có một số vị trí nhất định ngày hôm nay.

Người thứ hai là một anh Ấn Độ ngồi ở tận UK. Anh ấy là sếp khi tôi chân ướt chân ráo đảm nhận vị trí ở Singapore. Hôm ấy vì bất cẩn mà tôi và đội VN đã phạm tội tày đình là cho kiểm tra một quảng cáo hai lần – trước và sau khi phim được chiếu. Trước đó có một bạn lâm vào trường hợp này và bị khiển trách toàn cầu. Tụi tôi mất ăn mất ngủ cả tuần. Suy nghĩ mãi không tìm được lối thoát nên quyết định đầu thú. Trước giờ họp hôm ấy sếp email bảo dời lại hôm khác vì có một cuộc họp quan trọng với các sếp lớn hơn. Tôi như ngồi trên đống lửa nên đánh liều nhắn tin báo sếp là có chuyện gấp cần hỏi ý kiến. Tin nhắn vừa đi thì sếp gọi. Nghe tôi kể chuyện tày trời mà giọng sếp rất bình tĩnh. Nghe mà có cảm giác cái lỗi lầm ấy nhỏ như hạt cát và có thể tan biến tức thì. Sếp bảo không có gì phải lo lắng cả, rồi email nhờ một vị lớn hơn giúp đỡ. Mọi chuyện êm đẹp, không một lời khiển trách. Khỏi phải nói là tụi tôi như bay trên mây. Đó là một trong rất nhiều kỷ niệm không thể quên khi mà tôi cảm nhận được sếp đã dùng khả năng thấu hiểu cảm xúc của người khác (Empathy), để có mặt và hỗ trợ đúng lúc. Khỏi phải nói là tụi tôi mang ơn sếp đến mức nào, quyết tâm cày bừa ngày đêm để đền đáp.

Nhu cầu của nhân viên thực ra không có gì quá lớn lao. Theo nghiên cứu của Gallup trên 10,000 nhân viên, họ chỉ có bốn nhu cầu cơ bản: sự tin tưởng (trust), sự thấu hiểu (compassion), sự ổn định (stability) và hy vọng về một tương lai tươi sáng (hope). 80 năm nghiên cứu của Gallup đã chứng minh bất cứ ai cũng có thể trở thành những nhà lãnh đạo tuyệt vời mà không cần phải theo bất cứ khuôn mẫu nào. Chỉ cần là chính mình và sử dụng tài năng/ điểm mạnh của mình để đáp ứng bốn nhu cầu cơ bản của nhân viên.

Bạn đã sẵn sàng chiếm lấy một góc nhỏ trái tim của nhân viên bạn chưa?
Discover your talents, lead with your strengths.

Nếu bạn thích bài viết này:

  1. Bạn có thể chia sẻ với bạn bè.
  2. Liên hệ với tôi qua website https://overflowingbuckets.com hoặc LinkedIn https://www.linkedin.com/in/thao-pham-thi-thanh-404bb828/ để tìm hiểu làm cách nào mà StrengthsFinder có thể giúp bạn trở thành một người sếp tuyệt vời.

Tác giả:

Phạm Thị Thanh Thảo

 

Tảng băng trôi StrengthsFinder

Rất cám ơn mọi người đã yêu quý Overflowing Buckets. Từ hôm giới thiệu đến nay, mình nhận được rất nhiều tin nhắn chúc mừng và cũng có nhiều thắc mắc không biết StrengthsFinder là gì, có những lợi ích nào và làm sao mà StrengthsFinder có thể giúp ‘đổ nước vào xô’ của mình và mọi người xung quanh. Bài viết này là để trả lời những câu hỏi ấy.

 ——

‘Wow, kết quả đúng quá nhưng rồi cũng lại là một bài kiểm tra tính cách nữa thôi. Sống ở trên đời bao lâu nay, chẳng lẽ nào tôi lại không hiểu về mình, đặc biệt là người rất thích dành thời gian mỗi ngày để suy nghĩ về bản thân như tôi.

Đó chính là phản ứng của tôi khi lần đầu đọc kết quả StrengthsFinder, nên sau này tôi thường mĩm cười đồng cảm khi nhiều bạn nói với tôi rằng StrengthsFinder không có gì đặc biệt hoặc kết quả chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Vì cũng như tôi lúc ban đầu, các bạn không hiểu kết quả tổng quan ấy chỉ cho bạn biết 10% sự thật về bản thân; Gallup giữ lại 70% cho coach của họ và 20% còn lại là phần thú vị nhất mà tôi sẽ chia sẻ với bạn ở những bài viết tiếp theo.

Đối với tôi, StrengthsFinder giống như một tảng băng trôi mà phần nổi của nó chính là cái tên được dịch sát nghĩa: Công cụ khám phá điểm mạnh và tài năng. Phần nổi sẽ cho bạn biết sức mạnh tiềm ẩn chưa được khai phá, và làm thế nào vận dụng tài năng một cách hiệu quả nhất để đi đến thành công. Vậy còn phần chìm là gì?

Một bài học quý giá mà tôi có được từ khóa đào tạo để trở thành Certified Coach của Gallup là tài năng của mỗi người quyết định cách nhìn cuộc sống của họ. Mỗi cá nhân nhìn đời qua lăng kính rất riêng và lăng kính ấy được đúc khuôn và tráng màu từ những tài năng vượt trội (dominant talent themes) của mỗi người. Tài năng có thể làm cho chúng ta yêu hoặc ghét một việc gì đó; chúng cũng có thể làm cho bạn có một số nhu cầu đặc biệt về công việc và cuộc sống. Tôi đã im lặng không thốt lên được một lời nào khi biết được rằng tại sao cứ khoàng 2-3 năm tôi lại khao khát thay đổi công việc, tại sao tôi có khả năng nhìn thấy những tố chất đặc biệt của người khác, rồi tại sao tôi lại quá yêu thích và phát triển nghề nghiệp nhanh chóng trong lĩnh vực nghiên cứu thị trường trước đây.

Thế nhưng hiểu và giải thích được cảm xúc và cách hành xử của bản thân cũng chỉ là một phần chìm nhỏ của tảng băng ấy. Phần lớn hơn là nó giúp tôi có cái nhìn công bằng, khách quan và nhiều cảm thông hơn với những người xung quanh; tránh những hiểu nhầm không đáng có dẫn đến việc tự làm ‘mất nước’ của mình, cải thiện mối quan hệ với nhân viên và học được cách ‘đổ nước’ vào xô của họ mỗi ngày.

Bạn có bao giờ rơi vào tình huống nhân viên kiên quyết không làm theo hướng dẫn mặc dù bạn đã tạo được cảm hứng, hướng dẫn kỹ càng, rồi nhắc nhở nhiều lần? Lúc ấy bạn suy nghĩ thế nào và bạn sẽ làm gì? Suy nghĩ 2 phút rồi hãy đọc tiếp nhé.

Hôm ấy bộ phận marketing nhờ bạn nhân viên mới của tôi làm một bài phân tích chiến lược cho một nhãn hàng. Bạn ấy hỏi tôi phải làm thế nào. Tôi cho bạn biết tầm quan trọng của dự án và bạn rất phấn chấn vì được giao trọng trách. Tôi hướng dẫn cách làm rồi gửi cho bạn một bài tham khảo, dặn dò bạn nên tìm sự hỗ trợ từ các công ty nghiên cứu thị trường và cần gửi email ngay lập tức vì bài khó sẽ mất nhiều thời gian. Vài ngày sau bạn đến hỏi tôi cách tính toán cho bài này. Tôi hỏi đã gửi email chưa, bạn bảo sẽ gửi. Vài hôm nữa bạn lại đến hỏi và hứa sẽ gửi. Đến một hôm marketing của các nhãn hàng khác gửi rất nhiều email yêu cầu tôi đích thân trả lời vì bạn ấy không phản hồi. Tôi hỏi thì bạn bảo bận làm bài phân tích nên không còn thời gian làm việc khác. Lúc ấy tôi nhận thức rõ mình đang rất giận nên dừng lại và nói bạn một chút nữa gặp tôi nói chuyện riêng. Tôi lấy bảng kết quả StrengthsFinder của bạn ra xem. Tôi thấy bạn có Learner (người có tinh thần học hỏi cao) và một số tài năng thuộc nhóm Executing theme (nhóm tài năng thực thi hiệu quả) và tôi hiểu tại sao.


Tôi bắt đầu buổi nói chuyện bằng cách cho bạn biết nhiều dự án bị đình trệ vì bạn không đang làm đúng vai trò của mình nhưng tôi hiểu tại sao. Tôi hỏi có phải bạn muốn học cách làm bài phân tích chiến lược bằng cách tự mày mò một mình không (Learning through doing). Bạn tròn xoe mắt hỏi tôi sao lại hiểu bạn đến vậy. Tôi cười bí hiểm, thật ra là rất sướng trong bụng, rồi giải thích cho bạn về StrengthsFinder và về việc bạn có thể học trong công việc mà không nhất thiết phải ôm việc một mình. Sau khi kết thúc buổi nói chuyện, tôi thấy minh rất bình tĩnh, vui vui. Bạn kia thì rất cảm kích vì tôi đã không trách mà còn hiểu bạn. Ngay lập tức bạn từ bỏ cái công việc không phải của mình một cách vui vẻ.

 Nếu tôi của phiên bản cũ thì đảm bảo tôi đã bắn ra một trăm câu hỏi tại sao; và nếu cả hai không biết ngôn ngữ StrengthsFinder thì bạn ấy đơn giản chỉ bảo ‘Thích tự làm’ còn tôi chắc chắn sẽ không thể chấp nhận được câu trả lời ấy. Bởi vì sao lại tự ý làm tùy tiện để gây cản trở công việc như vậy. Và kết quả buổi nói chuyện như thế thì chắc chắn là một người sẽ bị ‘múc sạch nước’, còn người kia sẽ thấy mình thật ‘nhỏ nhoi’; sao có chuyện đơn giản vậy mà không thuyết phục được nhân viên, rồi tiếp tục thêm một đống câu hỏi hoài nghi về khả năng quản lý của mình.

Đó là một trong những tình huống mà StrengthsFinder đã giúp tôi tránh ‘múc nước’ từ người khác. Lần tới tôi sẽ kể cho bạn nghe tôi đã dùng StrengthsFinder thế nào để đổ nước vào xô của các bạn trong team tôi. Đón đọc nhé.

Tác giả:

Phạm Thị Thanh Thảo

Nếu bạn thích bài này:
1. Hãy chia sẻ với bạn bè. Biết đâu có ai đó cần ‘làm đầy nước vào xô’ của họ.
2. Liên hệ với tôi qua website https://overflowingbuckets.com hoặc LinkedIn https://www.linkedin.com/feed/ để biết thêm thông tin.

Có phải tất cả vịt con xấu xí đều trở thành thiên nga xinh đẹp?

Hồi nhỏ tôi rất thích nghe kể chuyện chú vịt con xấu xí. Mắt tôi thường sáng long lanh khi nghe đọc đến đoạn chàng vịt con xấu xí ngỡ ngàng nhìn thấy bóng một chú thiên nga đẹp lộng lẫy dưới mặt hồ. Thật ra là tôi đã tưởng tượng mình là con thiên nga đó vì hồi nhỏ tôi xấu thật. Và rồi câu chuyện ấy chìm vào ký ức trẻ thơ cho đến khi tôi trưởng thành hơn, già đi và được trang bị một cặp mắt kính nhiều màu, tôi chợt gặp lại vịt con xấu xí, không phải một mà khá nhiều, ở khắp mọi nơi. Đôi khi tôi nhận ra cũng có lúc mình lạch bạch bước đi vô định.

Suy nghĩ ‘Tôi là vịt con xấu xí’ thì muôn hình vạn trạng. Nhiều người luôn tự hỏi mình có tố chất gì đặc biệt, mãi không tự trả lời được nên tự nhủ rằng mình bình thường như bao người khác. Có không ít người tin vào nhận xét và đánh giá của những người xung quanh về mình, mà những nhận xét này không phải lúc nào cũng tích cực và hữu ích.

Hàng chục năm nghiên cứu của Gallup về bản chất và hành vi của con người đã chỉ ra rằng, tài năng là cách suy nghĩ, thể hiện cảm xúc và cách hành xử rất tự nhiên của mỗi người. Tài năng thể hiện dưới dạng những phản ứng và hành động tức thì, thậm chí ở dạng tiềm thức mỗi khi chúng ta làm một việc nào đó. Và bởi vì chúng ta dùng tài năng lặp đi lặp lại hàng ngày, hàng giờ, thậm chí hàng giây mà không cần phải suy nghĩ đến chúng, nên việc nhiều người không nhận ra hoặc không thể mô tả mình có tài năng gì cũng là điều dễ hiểu.

Những người có tài năng Learner là những người rất ham học. Họ thường nghĩ rằng ai cũng như mình nên thích học hỏi có gì đặc biệt đâu. Thì đúng là ai cũng háo hức cắp sách đến trường lúc sáu tuổi mà. Bây giờ còn sớm hơn nhiều ấy chứ. Thế nhưng không phải ai cũng thích học và coi việc học là việc phải làm thường xuyên liên tục cả đời. Mặc dù Learner là tài năng phổ biến thứ hai theo nghiên cứu của Gallup trên những người đã làm bài kiểm tra tài năng StrengthsFinder, không có nghĩa là cả thế giới này ai ai cũng có một niềm khao khát học hỏi đến cháy bỏng như những người có tài năng thiên bẩm này. Những người này thích thú khám phá, tìm tòi và chinh phục những điều mới lạ. Đặc điểm này giúp họ rất dễ thành công trong môi trường làm việc luôn thay đổi, đòi hỏi nhân viên phải đảm nhận những dự án ngắn hạn và học hỏi một khối lượng lớn kiến thức trong thời gian ngắn. Họ là những người bằng trực giác đã biết được làm cách nào để học giỏi nhất. Họ có khả năng học rất nhanh và giúp cho đội nhóm và tổ chức của mình có những lợi thế kiến thức vượt trội. Khái niệm thế giới VUCA – biến động, không chắc chắn, phức tạp và mơ hồ – có thể làm nhiều người lo sợ nhưng đối với những Learner thì họ thậm chí còn thấy thích thú.

Một số khách hàng kể cho tôi những ‘tài năng’ mà những người xung quanh nhìn thấy ở họ. Đó là điều tôi cho rằng khá rủi ro. Nhận xét từ người khác luôn mang tính chất chủ quan và không phải lúc nào cũng chính xác và hữu ích. Rất nhiều người có tài năng mang tên Relator (tạm dịch là những người trân trọng những mối quan hệ thân thiết) bị nhận xét là quá chậm, kỹ tính va thận trọng trong việc xây dựng các mối quan hệ. Nghe nhiều người cùng nhận xét như vậy, những người này tin rằng mình không giỏi xây dựng các mối quan hệ mới và dần dần mất tự tin khi gặp người lạ. Nhưng họ không biết rằng Relator là một trong những tài năng dùng để xây dựng và duy trì các mối quan hệ rất tuyệt vời. Những người có Relator là những người đánh giá cao những mối quan hệ chân thành, có sự quan tâm sâu sắc giữa hai bên. Chính vì đặc điểm này mà người xung quanh luôn đánh giá cao tính chân thật và đáng tin của những người Relator; người mà ai ai cũng muốn làm quen, kết bạn và mở lòng mình ra. Do đó tự bản thân người Relator đã là một cục nam châm hút người khác về phía mình mà rất nhiều người không nhận ra và bỏ phí tài năng này.

Mỗi người được sinh ra đều có những tài năng đặc biệt. Mỗi chúng ta là những cá nhân độc đáo. Để tìm thấy một người khác có top 5 tài năng giống hệt như mình, xác suất đó là 1/33 triệu theo nghiên cứu của Gallup. Đối với tôi Gallup StrengthsFinder giống như cái mặt hồ phẳng lặng và trong suốt, nơi chú vịt con xấu xí lần đầu tiên sững sờ nhìn thấy mình lộng lẫy dưới hình hài của một chàng thiên nga xinh đẹp. Kết thúc bài này, tôi xin mượn lời của một đồng nghiệp cũ dễ thương, hiện là Giám đốc cấp cao của một nhãn hàng Unilever khu vực Đông Nam Á, đã nhận xét sau khi tôi giúp bạn ấy tìm hiểu bản thân: Luôn là chính mình, khai phá tiềm năng để bắt đầu nhìn thế giới một cách khác đi.

Nếu bạn thích bài viết này:

  1. Bạn có thể chia sẻ với bạn bè.
  2. Liên hệ với tôi qua website https://overflowingbuckets.com hoặc LinkedIn https://www.linkedin.com/in/thao-pham-thi-thanh-404bb828/ để tìm hiểu về StrengthsFinder.

Tác giả:
Phạm Thị Thanh Thảo

Tài liệu tham khảo:
Rath, T. (2007). StrengthsFinder. New York: Gallup Press.
CliftonStrengths Coaching blog

 

 

Herbal Medicine or Sweet Lemon Honey Syrup?

It was year-end, and you were longing for the one-on-one conversation with your line manager. It was one of your excellent performing years. The session started so well. You achieved all the goals, every single key performing indicator, including the stretching targets. Your smile was bright and big with the congratulations by your boss. Your heart quickened a bit when she was finally moving to 360-degree feedbacks. There were some areas for improvement. Your colleagues said you had strong opinions, and sometimes others find it hard to give you their point of view; you were sensitive, taking small actions to make them bigger than they were, leading to over thinking and massive reactions; you need to improve your emotional resilience. 

Read More

People say you are brave to learn the truth about yourself, but I am sure regardless of how courageous you are and how professional the truth is delivered, you get hurt or even get defensive when the ugly truth is uncovered. Have you ever asked yourself why?

When I was a child, my mom sometimes boiled and simmered various types of leaves, roots, stems, and barks for a few hours to prepare the herbal medicine. I couldn’t remember anything I hated more than its awfully lingering bitter taste. I always asked my dad to count from one to one hundred, so I could take the courage to take the bowl of that black liquid with my eyes completely closed, and my nose stopped breathing. I always hated it. I hated it from the look of the herbal packed in brown paper, the sound of the extraction simmering in the cooking pot, and the smell coming out from the kitchen even though I knew sickness would say goodbye to me a few days after. But when I got a cough, I happily waited for the moment my mom poured the lemon honey syrup on a spoon, enjoyed its yummy sweet taste slowly going through my throat.

Come to think of 360-degree feedbacks I can’t help but wonder what type of sweet can be used and how to sugar coat the bitter truth in performance review sessions with my team, so they happily receive and take actions? Being exposed to Gallup StrengthsFinder, I realized that good and bad behaviors or strengths and weakness are created by one type of ‘ingredient’ – your top talents! Your dominant talents can make you proud and can also cause problems when overused. Pretty much like cooking, a proper amount of salt will make a delicious dish, but a little more can destroy the excellent balanced taste.

People with high Self-Assurance may be given feedbacks of being arrogant, overconfident and stubborn. It is the ugly side of a beautiful Self-assurance who have their internal compass, who know they can take risks, to meet new challenges, to stake claims, and most importantly to instill confidence in others and show initiative in the midst of turbulence and uncertainty. People with high Restorative in their top talents love to solve problems. They enjoy fixing problems, identifying what is wrong, and finding the solution. They bring a solution-oriented mindset to daily issues. They are not intimidated by points of pain or dysfunction. They bring courage and creativity to problematic situations. And because they tend to focus on issues, they are perceived as negative and critical; only focusing on weakness in people and situations. More interestingly, they are the toughest critique of themselves and hence overly thinking things sometimes.

Being arrogant and over-confident or being negative and critical are blind spots or raw, immature side of those talents on their development spectrum. Those weaknesses are merely an overdose of people’s exceptional talents or the raw side of it. No one wants to stay at the immature side on their development journey; everyone wants to move forward to become top-performing employees, great business partners, or inspiring leaders. Pointing out the bad side of talent alone without appreciating the beautiful side of it is like making a patient drink the herbal medicine. They get hurt because their good intentions, their talents and strengths are not appreciated. Being understood is a need of everyone, being understood opens a whole anew for people to change, being understood changes the way people see their weakness and how to overcome it. It is your choice to offer your team either herbal medicine or sweet lemon honey syrup.

Written by:
Pham Thi Thanh Thao

References:
Rath, T. (2007). StrengthsFinder. New York: Gallup Press.
CliftonStrengths Coaching blog

What to do now:

  1. Did you like my post? Please like or share with your network.
  2. Please follow my LinkedIn https://www.linkedin.com/in/thao-pham-thi-thanh-404bb828/
  3. Join our Overflowing Buckets Community https://www.facebook.com/overflowingbucketscommunity/?pnref=lhc

Collapse

 

The prison chef Knuckles

It was a sweaty Saturday afternoon, and a friend of mine suggested watching Paddington 2 to hide away from the heat. I was a big fan of happy ending cartoons, and this movie had everything to offer. The story was warm and truly happy for all characters but what struck me was not the cute little bear Paddington, not the touching friendships, but the prison short-tempered chef Knuckles.

Knuckles appeared a fierce prison chef, punishing anyone who dared to utter a subtle complaint about his foods. At mealtimes, the inmates all eat in silence, trying to consume awful dishes till the date Paddington arrived. Everyone was shocked at the sight of Paddington telling Knuckles how bad his foods was, triggering Knuckles’ volcanic eruption. When Knuckles was about to punch Paddington, the little bear accidentally slapped his marmalade sandwich in Knuckles’ face, mesmerizing him by its delicious taste. Instantly Knuckles recruited Paddington to learn the magical recipe for the next meal. The moment the sandwich was served, Knuckles sat quietly, face crumpled up, silently cursing himself for risking the new dish. He did not dare to come near the serving hatch until Paddington urged him on. Knuckles was speechless and incredibly touched by the sincere appreciation of everyone, and it was the moment stuck in my mind. It unfolds a beautiful Knuckles who had a burning wish of serving delicious meals but struggling for the how. It was not a Knuckles who intentionally wanted to torture other prisoners by making them eat yucky foods every day.

Read More

In our daily life, we constantly make judgments. We assess everyone and anyone, whether they are our colleagues, teammates, bosses, friends, significant others or strangers. We seem to be assessment machines, producing assessments at every turn. Funny we tend to assess ourselves based on our intention, but very often we judge people based on their behaviors, or even worse making negative assumptions about other intents.

Easily for us to jump to the conclusion that a manager was bullying his team at the sight of him losing his temper and shouting at his subordinates. We feel annoyed, irritated and hurt when someone fires a bunch of ‘prove-it-to-me’ questions at us. We label that person rude, short, and harsh. The assessment doesn’t stop there, the moment it is stuck in our mind, everything we can see is bullying behavior or cruel manner of the person we judged. We automatically filter out all good behaviors, easily and quickly blame them for conflicts where there is nothing to do with them. We are trying to prove that our conclusion is correct, that we are right.

However, what we don’t know and can’t see is that the short-tempered manager may have Discipline in his top talent themes. Discipline is a beautiful talent, allowing Discipline people to bring a high level of organization, order, and stability of the projects and groups they work. Working with them, we are worry-free about project delivery as they always plan, they bring precision and detail orientation, and they derive satisfaction from delivering projects even before the deadline. But they hate chaos and confusion, and they are impatient with errors. Losing temper when others create unnecessary chaos is unavoidable in some situations.

The person, we label rude, short, and harsh, may have Analytical in her dominant talents. High Analytical people are logical and rigorous. They can quickly identify patterns and root issues. They love data and figures. The moment they are into a topic, they can’t help but ask endless questions to ensure the theories are sound. Making people hurt or being rude and short is not their intention.

Those people may not be aware of their behaviors which are obvious to others. Simply because those talents are their natural behaviors, thinking, and feelings. Some are aware but not able to get out of it, like Knuckles having a strong desire of cooking good foods but can’t help himself. After all, it is not their intention of bullying or being rude to others; they are keen to either bring the precision, highly effective and efficient project delivery or logical, objective and rigorous approach to the business.

Many conflicts arise from ungrounded assessments where misunderstanding about others’ behaviors occurs, being suppressed or escalated. Understanding others intention is vital in building and strengthening relationships but first of all, do we have enough understanding about talents & strengths of our team members, our business partners – the way they naturally behave, think and feel with good intentions – to have fair and grounded judgments about them? More importantly, are we helping others to become a better version of who they are or holding them back to the ugly version of Knuckles?

Written by
Pham Thi Thanh Thao

References:
Rath, T. (2007). StrengthsFinder. New York: Gallup Press.
Chalmers Brothers. (2005). Language and the pursuit of Happiness. New Possibilities Press.
CliftonStrengths Coaching blog

What to do now:

  1. Do you like my post? Please like or share with your network.
  2. Please follow my LinkedIn https://www.linkedin.com/in/thao-pham-thi-thanh-404bb828/
  3. Join our Overflowing Buckets Community https://www.facebook.com/overflowingbucketscommunity/?pnref=lhc

Collapse