Thiếu Kiên Nhẫn

#hanhtrinhtuGHETdenYEUTHUONG

Thiếu Kiên Nhẫn là một đứa tinh ranh. Nó không xuất hiện khi tôi làm việc, trò chuyện với khách hàng hay đang tập trung giải quyết một vấn đề nào đó. Nó đợi đúng những lúc tôi ngồi thiền mới ra tay. 

Thiếu Kiên Nhẫn rất lắm chiêu. Đầu tiên, nó đợi tôi yên vị hít thở được vài phút là bắt đầu mon men đến gần giả bộ quan tâm nhắc nhở: 

‘Chút nữa ngồi xong là đọc sách nha. À, mà không được, phải chuẩn bị làm bài thuyết trình cho buổi workshop cuối tuần này trước chứ. Bài này cần làm khác một tí…’

‘Im lặng. Mình đang thiền.’

‘Okay …[im lặng được 5 giây] … À, mà nãy bạn đã ghi vào danh sách làm việc hôm nay là viết bài mới chưa? Mình có ý này hay lắm đây (bla bla bla). Giờ làm sao ghi lại chứ chút ngồi xong là bạn quên đó…’

‘Đi chỗ khác chơi’

‘Okay’…

15 giây sau, Thiếu kiên nhẫn quay lại với mấy cọng rơm. Nó bắt đầu khều tay khều chân tôi. Không thấy tôi nhúc nhích, nó lấy diêm quẹt đốt mấy cọng rơm rồi quăng thẳng vào lòng tôi. 

Aaaaaaaaaa! Tôi gào lên, đứng bật dậy. Buổi thiền kết thúc khi đồng hồ còn chưa nhích được 10 phút. Thiếu Kiên Nhẫn cười khanh khách, chạy trốn mất tiêu. Tôi bực bội không thể tả. 

‘Rõ ràng bạn đã biết Thiền không thể thiếu trên hành trình ‘đi phượt’ của mình rồi mà. Thiền quan trọng đến mức mà nếu không làm được thì không thể nào về đến đích. Sao bạn lại cứ phá phách mình suốt ngày?’ 

‘Ai bảo bạn để tâm đến những lời và hành động của mình làm chi?’ 

Tôi sững sờ vài giây. Uhm thì đúng là tôi cũng nôn nóng được bắt tay vào làm ngay những điều Thiếu Kiên Nhẫn nhắc nhở. Cái hình ảnh một người luôn tất bật, luôn tay luôn chân, làm gì cũng nhanh, gọn, lẹ, liên tục không ngừng là hình ảnh tôi rất tự hào về mình bao nhiêu năm qua. 

‘Tất bật’, ‘nhanh, gọn, lẹ’, ‘luôn tay luôn chân’ hình như rất sai với hình ảnh của một người sống có chánh niệm ‘thong dong’, ‘điềm tĩnh’, ‘an yên’. Trong tận sâu thẳm, tôi có một niềm tin mãnh liệt là chỉ có hình ảnh xưa cũ mới có thể đưa tôi đến bất cứ nơi nào. Tôi đã có câu trả lời cho sự chọn lựa của mình.  

Tôi cám ơn Thiếu Kiên Nhẫn đã nhắc nhở tôi những giá trị xưa cũ cần buông bỏ để có thể bắt đầu xây dựng những giá trị mới cho chặng đường tiếp theo. 

Vài câu hỏi cho các bạn thích suy ngẫm:

  1. Bạn có đang bị Thiếu Kiên Nhẫn chọc ghẹo? 
  2. Thiếu Kiên Nhẫn đang nhắc nhở bạn những giá trị cũ (cần buông bỏ) và giá trị mới (bạn đang xây dựng) nào? 
  3. Bạn đã sẵn sàng buông bỏ những giá trị cũ để có được hình ảnh mới? 

Written by Pham Thi Thanh Thao

#hanhtrinhtuGHETdenYEUTHUONG

Hạnh Phúc

#hanhtrinhtuGHETdenYEUTHUONG

Thông điệp của Hạnh Phúc: ‘Cuộc sống thật tươi đẹp’ (Happiness says ‘Life is good’ – Dan Newby)

Nếu như Thầy Dan Newby của tôi nói đúng thì dường như Hạnh Phúc chưa bao giờ ở bên tôi quá lâu. Hạnh Phúc là một người bạn bí ẩn, cứ thoắt ẩn thoắt hiện, đến trong bất ngờ, ra đi không hề báo trước. 

Bạn ấy thường thích tôi mặc một bộ đồ hiệu nào đó trông bụi bụi, vừa đi vừa thong dong gặm cây kem McDonal $1SGD trong những khu mua sắm sang trọng. Bạn ấy hình như cũng thích những mảng trời xanh thẳm, những bãi cỏ xanh mướt trải dài ngút tầm mắt, hay những hàng lá phong rực rỡ kiêu kỳ của mùa thu. Có đôi khi bạn lại thích đi tản bộ cùng tôi dưới những hàng đại thụ, lặng ngắm từng vạt nắng cuối ngày trong tiếng lá rơi rất khẽ.  

Tôi cứ ngỡ có một chiều không gian và thời gian nào đó đang nắm giữ Hạnh Phúc. Chỉ khi nào đến được đúng nơi ấy, thời khắc ấy, tôi mới lại được ở bên cạnh người bạn của mình. 

Thật bất ngờ tôi đã gặp lại Hạnh Phúc ở một nơi khác. Đó không phải một hay hai bạn Hạnh Phúc. Đó là một Làng Hạnh Phúc. Tôi chưa từng thấy ở nơi đâu có nhiều các bạn Hạnh Phúc đến vậy. Hạnh Phúc sáng bừng trong đôi mắt. Hạnh Phúc giòn tan trong tiếng cười. Hạnh Phúc nhẹ tênh trong từng bước chân, hơi thở. 

Các bạn Hạnh Phúc nơi này không cần những khu shopping sang trọng hay những hàng đại thụ. Các bạn ấy dường như còn có ít hơn rất nhiều so với những gì tôi đang có. Vậy mà các bạn ấy vẫn cứ là chính mình, là Hạnh Phúc. 

Đang mãi cười toe toét ngắm cả Làng Hạnh Phúc đi qua đi lại trước mặt mình thì có ai đó đến ngồi cạnh tôi bắt chuyện: 

  • Vui ghê ha.   
  • Ủa Hạnh Phúc, bạn sống ở đây sao? Làm sao để bạn theo mình về nhà? 
  • Mình vẫn luôn muốn bên bạn mỗi ngày đó chứ. Chỉ là mình không có cơ hội đến gần bạn. Bạn lúc nào cũng chơi cùng Không Bao Giờ Hài Lòng (Discontentment) mà bạn này với mình giống như mặt trời và mặt trăng vậy đó. 

Tôi chợt vỡ ra. Hạnh Phúc chẳng phải là một người bạn kiêu sa, luôn đòi hỏi một cuộc sống xa hoa như tôi từng nghĩ. Tôi nghĩ phải làm bạn với Không Bao Giờ Hài Lòng, thu gom thật nhiều thứ để có thể gọi Hạnh Phúc trở về. 

Hạnh Phúc rất mộc và rất gần. Bạn ấy sẽ ở ngay bên tôi khi tôi chịu buông bỏ những mong cầu chưa bao giờ có điểm dừng. Bạn ấy chỉ cần tôi nhìn nhận: Cuộc sống của mình đã có quá dư thừa những điều kiện để có được Hạnh Phúc. Cuộc sống của mình đã quá tuyệt vời! 

Buông bỏ những mong cầu, những dự định còn dang dỡ, những điều tâm huyết mình mơ mộng bấy lâu nay không phải là điều dễ dàng. Nhưng thôi cứ buông xuống thử để xem Hạnh Phúc có theo tôi về nhà không. 

Hạnh Phúc không những giữ đúng lời hứa mà còn tặng tôi nhiều món quà thú vị. Ở bên bạn, tôi thấy mỗi ngày dường như ngắn lại mặc dù tôi đã chuyển sang thức dậy từ 4 giờ sáng. Hạnh phúc làm cho món ăn ngon hơn, các giấc ngủ sâu hơn. 

Hồi xưa tôi nghĩ ở bên Hạnh Phúc chắc toàn chơi là chơi. Rồi mình có khi sẽ trở thành một người lười nhác, sống không có mục đích. Vậy mà giờ đây tôi thấy mình làm được rất, rất nhiều việc hơn trước, làm xong cảm thấy rất hài lòng và lại muốn làm nhiều hơn nữa. 

‘Phượt’ cùng Hạnh Phúc, tôi không cần phải đắn đo lâu trước những ngã rẻ còn mờ sương. Chúng tự nhiên trở nên rất rõ ràng vì tôi đã hiểu được luật chơi: cứ chọn cung đường nào mà Hạnh Phúc thích đi. 

‘Không phải là phải đạt được hết tất cả những mong cầu để có được Hạnh Phúc. Có Hạnh Phúc là sẽ có được tất cả những mong cầu.’ – Đó là bài học quí tôi nhặt được trên con đường mưu cầu Hạnh Phúc cho mình. Còn bạn thì sao? 

Thêm một vài câu hỏi cho các bạn thích suy ngẫm:

  1. Với tôi, Không Bao Giờ Hài Lòng đã cản trở tôi làm bạn với Hạnh Phúc, với bạn, đó là (những) bạn Cảm Xúc nào?
  2. Bạn có muốn có Hạnh Phúc bên mình? Bạn sẽ làm gì để có thể làm bạn với Hạnh Phúc? 

Written by Pham Thi Thanh Thao

#hanhtrinhtuGHETdenYEUTHUONG

P.S.: Làng Hạnh Phúc còn được nhiều người biết đến với tên Làng Mai. 

Can đảm

#hanhtrinhtuGHETdenYEUTHUONG

Mỗi khi được ai đó khen mình can đảm là tôi lại cảm thấy … bất an. Một cách bí mật tôi chưa bao giờ tin là bạn này thích chơi với mình. Trong suy nghĩ của tôi, Can Đảm chỉ làm bạn với những ai không biết sợ là gì. 

Rồi tôi đi học. Rồi tôi vỡ òa sung sướng khi biết mình sai. Tôi đã được học chính cái điều trong câu nói bất hủ của Nelson Mandela. 

‘I learned that courage was not the absence of fear, but the triumph over it. The brave man is not he who does not feel afraid, but he who conquers that fear.’ 

Hiểu một cách đơn giản: Can đảm không có nghĩa là hành động khi không sợ hãi. Can đảm có nghĩa là vượt qua những nỗi sợ để hành động. Không có Sợ sẽ không có Can đảm. 

Là một người mà Sợ rất thích ghé chơi, tôi tràn trề hy vọng mình sẽ có được nhiều Can đảm. Logic mà!

Tôi lên kế hoạch luyện tập mỗi ngày. Đầu tiên là những nỗi sợ không gây ra hậu quả nghiêm trọng như nỗi sợ … chó chẳng hạn. =))

Sáng nào chạy bộ gặp chó từ xa là tim đập ầm ĩ, chân rón rén hồi hộp tìm ngõ khác. Để thực tập Can đảm, tôi vẫn chạy với vận tốc không đổi, mặt tỉnh bơ và thật sự cảm nhận Can đảm trong từng hơi thở. 

À, các bạn đừng bắt chước 100% nhé. Thật ra tôi có làm bài ‘phân tích’ nho nhỏ: chỉ chạy ngang các bạn chó nào đã quen mặt mình và chưa bao giờ có ý định sủa hay tấn công tôi trước đó. 😀 

Sau đó là tới những việc ‘ghê gớm’ hơn như là đi du lịch một mình chẳng hạn. Chuyện này có thể bình thường với nhiều người nhưng tôi có vô vàn nỗi sợ.  

Tiếp theo là quan sát những nỗi Sợ ngụy trang bằng nhiều hình thức khác nhau. Ví dụ như có đôi lúc tôi thấy mình muốn đi taxi đến lớp. Tôi sẽ tự hỏi tại sao mình thích đi taxi. Nếu là do phải mang vác nhiều đồ để dạy học thì okay. Còn nếu như là sợ bị học viên đánh giá thì phải đi xe máy. Mỗi lần hoàn thành bài tập tôi đều cảm thấy Tự hào và khen mình thật Can đảm. 

Một điều ‘kỳ diệu’ tôi đã được trải nghiệm khi có Can đảm là tôi cảm nhận tâm trí mình sáng suốt hơn, có khả năng nhìn thấy rất nhiều chọn lựa khác nhau trong cùng một tình huống, mà ngày xưa tôi chỉ nhìn thấy được một con đường duy nhất khi có Sợ ở bên.   

Ngày qua ngày, Can đảm đã đến với tôi tự nhiên hơn. Những ngày đầu tôi phải gào to tên bạn thì bạn mới xuất hiện. Dần dần Can đảm và tôi trở nên ‘thần giao cách cảm’. Mỗi lần bạn cảm nhận tim tôi đập nhanh vì sự có mặt của Sợ là bạn đã ở ngay bên cạnh tôi, giúp tôi nhanh chóng lấy lại những khoảnh khắc bình yên trong cuộc sống mỗi ngày. 

Bài học quí mà Can đảm đã dạy tôi: Can đảm là một sự lựa chọn. 

Vài câu hỏi dành cho các bạn thích suy ngẫm:

  1. Nếu Can đảm là một sự lựa chọn, lựa chọn của bạn là gì?
  2. Bạn sẽ bắt đầu làm gì từ hôm nay để mời Can đảm đến với mình thường xuyên hơn? 

Written by Pham Thi Thanh Thao

#hanhtrinhtuGHETdenYEUTHUONG

Buồn

Buồn hiếm khi đến thăm tôi nên mỗi lần bạn đến tôi đều ân cần lắng nghe. Thường mỗi khi được hỏi: ‘Buồn, nói mình nghe là mình vừa đánh mất điều gì?’ bạn đều cho tôi câu trả lời rất nhanh và cũng ra đi rất nhanh. Nhưng có một chiều, Buồn đến chơi, ngồi lặng yên không nói dù chỉ một lời. 

Sáng hôm ấy tôi có hẹn cafe với một người bạn cũ. Bạn hiện nay cũng đang ‘đi phượt’. Bạn rủ: ‘Hay là tụi mình đi chung?’ Tôi thấy tim mình nhảy loi choi. Ôi cuối cùng rồi cũng đến ngày này, mình không còn phải đi một mình nữa. Bạn và tôi hào hứng lên kế hoạch đi chỗ này chỗ kia. Tôi thấy mình vui quá mức, cứ muốn phóng xe lên đường ngay lập tức. 

Trưa về đến nhà, Buồn đã ngồi đợi sẵn ngoài cửa. Ngạc nhiên tôi hỏi: ‘Buồn có đến nhầm ngày không? Hôm nay mình vui lắm nha.’ Buồn lặng yên không nói. 

Đêm hôm ấy tôi trằn trọc không ngủ được. Buồn vẫn ngồi bên cạnh. Chẳng biết đã lục tủ ăn gì mà phình to gấp ba. Tôi chập chờn mộng mị. 

Sáng mở mắt dậy, nỗi nhớ đầu tiên ập đến tôi là Sự tự do. Tôi cứ ngỡ mình đã có được sự tự do không giới hạn so với hồi còn đi tour. Tôi đã nhầm. Tôi đã đánh mất sự tự do mà tiền có thể mang lại. Tại sao nỗi nhớ đó lại đến với tôi vào thời điểm này? Chẳng phải tôi đã đi phượt khá lâu và đã quen với cuộc sống bình dị rồi sao?

Thì ra trong sâu thẳm, tôi vẫn hy vọng về một ngày mình sẽ lại có tất cả những gì mình đã từng có: Đi du lịch bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào mình thích, ở resorts, mua sắm mà hiếm khi phải nhớ giá của các món hàng…

Buổi cafe hôm qua, lần đầu tiên tôi được nghe những câu chuyện về thế giới ‘phượt’, về cuộc sống của ‘dân phượt’ xung quanh tôi. Đó cũng là lúc tôi biết rằng mình đã đánh mất sự tự do mà mình đã từng có và quý trọng. 

Lần đầu tiên tôi không còn thấy ghét phiên bản cũ của mình. Tôi nghĩ nếu có mang phiên bản này đặt vào thế giới cũ, có lẽ tôi đã không thể sống sót. Lần đầu tiên tôi giải thích được tại sao có lúc mình nhớ đến quay quắt những khoảnh khắc xưa cũ. Đó chẳng phải là do mình nhớ niềm đam mê cũ, mà là mình đã từng có những giây phút rất vui, rất tự do, rất đáng nhớ ở thế giới ấy. Lần đầu tiên tôi thấy trân trọng cả quá khứ lẫn hiện tại. 

Người ta hay nói tiền không mua được Hạnh phúc. Lần đầu tiên tôi đã tính được số tiền mình đã bỏ ra để mua Hạnh phúc cho mình. Tôi đã cười lăn lộn khi tìm ra công thức ấy. Nó bằng tiền lương cũ trừ thu nhập hiện tại và đó là con số hoàn toàn không nhỏ. Điều này nhắc nhở tôi càng phải trân trọng hơn mỗi phút giây mình đang sống trong hiện tại.   

Lần đầu tiên tôi cảm nhận cái mong muốn khuyến khích mọi người đi theo con đường mình đã chọn tan biến. Lần đầu tiên tôi thấy yêu cả hai con đường. Đi tour hoặc đi phượt thật ra chỉ là hai chọn lựa. Không bên nào vượt trội hơn bên nào. Bên nào cũng có niềm vui và thử thách riêng. Chọn lựa là của mỗi người. 

Và tôi đã chọn: tiếp tục rong ruổi chinh phục những cung đường trắc trở. Chẳng phải vì những cây cầu đã cháy rụi. Đơn giản vì tôi đã bắt đầu ‘nghiện’ việc tự thiết kế những chuyến đi cho riêng mình. 

Buồn nhìn tôi mĩm cười. Bạn từ từ nhỏ lại rồi tan biến. Nhiệm vụ mang thông điệp đến cho tôi đã hoàn thành. Tôi cám ơn và chào tạm biệt Buồn – người bạn luôn mang đến cho tôi những insights tuyệt vời. 

Nếu có đôi khi Buồn ghé thăm bạn, bạn có thể dùng những câu hỏi này để trò chuyện cùng bạn ấy:

  1. Bạn đã đánh mất điều gì thật sự quan trọng?
  2. Điều đã mất có vai trò gì trong cuộc sống hiện nay của bạn? 
  3. Bạn đã sẵn sàng buông bỏ hay bạn sẽ làm gì để lấy lại điều đã mất?

Written by Pham Thi Thanh Thao
#hanhtrinhtuGHETdenYEUTHUONG

Lo

Lo là một nhà hùng biện đại tài. Hễ tôi hỏi Lo đòi ‘đi phượt’ với tôi làm gì thì bạn có thể kể ra một ngàn lý do với chứng cứ hùng hồn không cãi vào đâu được. 

‘Giúp bạn thành công chứ làm gì. Không nhờ Lo thì hồi xưa bạn có đi thi được được điểm cao không? Mấy bài thuyết trình sếp khen là nhờ mình nhắc bạn luyện tập ngày đêm cả tuần trước đó. Bạn nổi tiếng đúng giờ đúng giấc, ai nấy đều tin tưởng là nhờ Lo chứ nhờ ai. Bạn mà không có Lo thì làm sao có được ngày hôm nay?’

‘Thế có lúc bạn làm mình căng thẳng muốn nổ tung, rồi sự việc có xảy ra tệ hại như bạn nói đâu?’

‘Thì là nhờ mình nói bạn Lo trước rồi nên điều xấu mới không xảy ra. Đó là nhờ công của Lo. Lo nhất định ‘đi phượt’ cùng bạn đó!’

Đúng là Lo luôn có mặt ở tất cả những chiến tích trong quá khứ của tôi. Có một dạo tôi còn tự hào khi mọi người khen mình là người lo xa, luôn lên kế hoạch chu đáo mọi việc. Nhưng Lo đòi ‘đi phượt’ lần này thì có cái gì đó sai sai. 

Lo làm tôi căng thẳng ghê gớm. Trước khi gặp khách hàng, Lo bắt tôi ngồi suy nghĩ ra một tá tình huống, sau đó chuẩn bị sẵn câu hỏi cho từng tình huống một. Lo lẽo đẽo ngồi sát bên tôi nghe ngóng buổi trò chuyện, liên tục nhắc nhở: ‘Tiếp theo bạn hỏi câu số 3 nha. Không không, câu số 5 chứ.’ 

Có một hôm, tôi thấy mình không còn chút niềm vui nào trước một buổi coaching. Tim tôi không còn nhảy loi choi, não tôi không còn tò mò pha chút hồi hộp với những thử thách đang chờ đợi mình phía trước nữa. Thay vào đó tôi thấy mình mệt mỏi và đáng sợ hơn cả là cái suy nghĩ: ‘Không làm công việc này nữa chắc là nhẹ nhõm lắm’. 

Giật mình tôi tự hỏi chuyện gì đang xảy ra? Đó là lúc tôi thấy toàn bộ trọng lượng của Lo đè nặng trên hai vai. Chịu hết nổi, tôi gọi Can đảm khóa cửa bỏ Lo ở nhà, mặc cho cuộc nói chuyện sắp tới ra sao thì ra. 

Buổi nói chuyện không có Lo hôm ấy diễn ra ngoài mong đợi. Nó tự nhiên, nhẹ nhàng ngoài sức tưởng tượng. Tôi thấy mình không phải căng thẳng vì phải nhớ những câu hỏi đã chuẩn bị trước đó. Tôi thoải mái trò chuyện với khách hàng như một người bạn. Chỗ nào tò mò thì hỏi. Chỗ nào thấy là lạ thì chia sẻ quan sát của mình. Tâm trí hoàn toàn tập trung vào người đối diện, không còn bị chi phối bởi những nỗi lo. 

Kết quả buổi ấy được mentor đánh giá rất cao và là một trong những cột mốc giúp tôi tiến gần hơn những chứng chỉ quan trọng trên con dường coaching. Thừa thắng xông lên tôi lại dùng Can đảm để không nghe lời Lo mà đi chuẩn bị ngày đêm cho những buổi training, workshop hoặc thậm chí là các bài thuyết trình đi nói trước đám đông.

Điều làm tôi ngạc nhiên về chính mình là nhiều ý hay lại nhảy ra trong lúc trả lời những câu hỏi bất ngờ, không được tiên liệu trước. Chúng hay hơn cả những nội dung tôi phải dày công ngồi chuẩn bị sẵn. Công thức vượt qua Lo của tôi là Can đảm và thật sự tận hưởng từng giây phút gặp gỡ người đối diện. 

Cám ơn Lo đã cho tôi bài học quí: Cái gì dù hữu ích đến mấy, một khi đã trở nên nặng trĩu trên vai thì đã đến lúc cám ơn và chào tạm biệt chúng.  

Vài câu hỏi dành cho các bạn thích suy ngẫm:

  1. ‘Mối quan hệ’ của bạn và Lo đang như thế nào rồi?
  2. Có điều gì bạn đang phải mang vác nặng nề mà chưa dám buông bỏ? 
  3. Bạn sẽ làm gì để thật sự tận hưởng chặng đường bạn đang đi? 

Written by Pham Thi Thanh Thao
#hanhtrinhtuGHETdenYEUTHUONG

Sợ

Tôi đâm ra ghét Sợ vì Giận không phải là một loại thần dược mà mình muốn uống bao nhiêu cũng được. Nhưng Sợ không hề dễ đối phó như Giận. Sợ hóa trang rất khéo. Mỗi lần tôi tự hỏi ‘Thật ra mình có phải là người hay sợ không nhỉ?’ thì Sợ lại giả làm Xấu hổ kéo tôi ra to nhỏ:

‘Bạn nhìn tự tin, bình tĩnh vậy sao mà có Sợ được chứ. Với lại người ta mà biết bạn có Sợ đi theo là nhục lắm nha.’

Lần nào Sợ cũng thành công cho đến một hôm. Trời xui đất khiến sao đó mà sáng mở mắt dậy quyết định mua vé, đặt phòng. Trưa lên xe. Tối mịt đến nơi. Sáng mở mắt dậy thấy mình ở một nơi xa. 

Quá phấn khích, thuê luôn chiếc xe máy chạy lòng vòng qua mấy con đường đèo quanh co hồ Tuyền Lâm tìm đường ra chợ ăn sáng. Trong cái sự tĩnh mịch yên bình trên cung đường đèo đẹp như tranh vẽ, tôi nghe được cuộc hội thoại thế này:

  • Gió lạnh thích quá, giống như đi nghỉ đông. 
  • Hôm qua mang cái áo lạnh hơi mỏng. Chạy một hồi cảm lạnh là tèo luôn.
  • Đường vắng không một bóng người. Phóng xe đã ghê. 
  • Chạy chậm thôi. Xe mới chưa quen đâu nha. 
  • Ôi cái hồ siêu đẹp, muốn rụng tim rồi. 
  • Nhìn đường, nhìn đường. Lỡ xe lớn đâm ra từ khúc quanh bên dưới thì sao?
  • Góc bên kia quá art. Phải rẻ sang chụp mấy tấm mới được. 
  • Chỗ đó vắng lắm nha. Không dừng, không dừng!
  • Im ngay! Sợ đi chỗ khác chơi!

Sáng ngày hai thức dậy, tiếp tục leo lên xe máy. Vẫn đi lại cung đường làm tim tôi tan chảy hôm qua. Trong cái sự vắng lặng đó, tôi thấy lòng mình yên ắng, rồi đột nhiên: ‘Chán rồi, chút trưa về thôi.’  

Ồ thì ra là tôi đã điều khiển thành thạo chiếc xe đang chạy rồi. Biết rõ khúc cua nào cần chạy chậm, nơi nào có thể tăng tốc. Những điều thực sự thách thức hoặc làm cho mình phấn khích không còn nữa và thế là Chán đòi về. Bạn yêu cầu một sự thay đổi. 

Đột nhiên tôi nhìn thấy hình ảnh của mình năm 80 tuổi. Ngồi trầm tư nuối tiếc, tự hỏi chẳng lẽ nào phần lớn cuộc đời mình phải sống với Sợ và Chán thôi sao? 

Khi mới bắt đầu đi trên một con đường chông gai, mới mẻ thì Phấn khích, Vui Sướng. Chưa kịp hưởng thụ cảm giác được học hỏi, trải nghiệm cái mới thì Sợ dai dẳng, lãi nhãi suốt bên tai. Ngay khi chinh phục hết những thách thức, thực sự trở thành chuyên gia của một lĩnh vực nào đó thì Chán ập tới. Cái vòng tròn Phấn khích (10%) – Sợ (70%) – Chán (20%) chẳng lẽ nào lại là cuộc đời của mình? 

Đó là lần đầu tiên tôi CHẤP NHẬN: MÌNH HAY SỢ! 

Khi tự nói ra được câu này, tôi không thấy Xấu hổ như Sợ đã từng hù dọa mình. Tôi thấy nhẹ nhõm và tràn đầy năng lượng để hành động. 

Tôi quyết định thiết kế cuộc đời mình với những chuyến đi đầy thử thách để có được những cảm xúc mình khao khát: Phấn khích, Vui sướng, Đam mê… Tôi sẽ không cho Sợ phá hỏng những giây phút đó. 

Tôi biết chắc sẽ có lúc mình chinh phục được tất cả những thách thức mình tự đặt ra. Đó cũng là lúc Chán đến nhắc nhở: Hãy bắt đầu chinh phục những điều mới mẻ. Khi Chán còn chưa đến, tôi sẽ tận hưởng từng phút giây trong hiện tại vì mình xứng đáng có được chúng. 

Bài học lớn Sợ đã dạy tôi: Muốn leo ra khỏi vũng lầy, bước quan trọng đầu tiên là phải CHẤP NHẬN mình đang ở giữa vũng lầy. 

Một vài câu hỏi dành cho các bạn thích suy ngẫm:

  1. Cuộc sống sẽ ra sao nếu Sợ bớt viếng thăm bạn?
  2. Có những khía cạnh nào trong cuộc sống bạn chưa dám chấp nhận mình đang ở giữa vũng lầy? 
  3. Bạn sẽ làm gì để bước ra khỏi vũng lầy? 

Written by Pham Thi Thanh Thao
#hanhtrinhtuGHETdenYEUTHUONG

Giận

#hanhtrinhtuGHETdenYEUTHUONG

Sự thật là tôi đến với coaching chẳng phải do những lời hùng biện đầy thuyết phục của các đồng nghiệp cũ năm nào. Tôi phải lòng coaching vì tôi trải nghiệm được những chuyển hóa diễn ra trong con người mình. Tôi vui sướng cảm nhận những thay đổi mà trước kia tôi chưa bao giờ dám mơ. Tôi tự hào về những biến chuyển đầu tiên trong tôi. Tôi lao đi thật nhanh để có được hình ảnh con người mình khao khát trở thành.

Giây phút tôi bắt đầu yêu hình ảnh mới của mình cũng chính là lúc tôi ghét bỏ hình hài cũ, những giá trị cũ, những thói quen hành vi cũ. Tôi không muốn mình dây dưa với chúng. Tôi không muốn ai nhớ đến mình vì những đặc điểm nhận dạng đó. 

‘Người’ đầu tiên tôi ghét cay ghét đắng và quyết liệt từ bỏ là bạn Giận dữ và cả gia đình bạn ấy. Bạn mang đến quá nhiều phiền toái làm tôi khổ sở bao năm qua. Bạn toàn mang lại rắc rối cho tôi và những người xung quanh. 

Giận dữ chẳng bao giờ chịu nghe lời tôi. Bạn thích thì đến. Mỗi lần đến lại quậy cho tanh bành mới chịu đi. Mấy phen bạn làm tôi xấu hổ khi đùng đùng đoàng đoàng xuất hiện giữa những cuộc họp quan trọng.  Bạn cũng làm tôi rất nhiều hôm phải hối hận vì những quyết định của mình. Bạn ra vào nhà tôi như đi chợ, ngang ngược đeo bám tôi bất kể giờ giấc. Có lúc tôi đã tin rằng bạn là cái bóng của mình mà tôi chẳng bao giờ có thể trốn thoát. 

Ngay khi nhặt được ‘bí kíp’ cắt đuôi Giận dữ, tôi chăm chỉ luyện tập ngày đêm, quyết tâm xa lánh bạn. Tôi học được cách mĩm cười lạnh lùng ngồi nhìn bạn gào thét. Tôi luyện được cách để những lời bạn nói chui từ lỗ tai bên này chạy tọt ra lỗ tai bên kia. Thậm chí tôi còn luyện được khả năng ‘ngủi’ thấy bạn từ rất xa và ngay lập tức đóng sầm cửa lại. Bạn không còn chút cơ hội nào để đến gần tôi. 

Tôi cảm nhận được nhiều bình yên. Tôi thích cái hình ảnh bên ngoài trông đầy tĩnh tại của mình. 

Nhưng rồi Bình Yên không ở lại với tôi lâu. Tôi thấy mình bắt đầu bất an. Các Nỗi Sợ và Lo Âu đến thăm viếng tôi ngày một nhiều hơn. Chúng thì thầm từ chuyện vặt vảnh con con đến những chuyện to tát. Có những hôm chúng làm tôi đông cứng khi phải đương đầu với một mối nguy nào đó. Rất nhiều đêm Sợ và Lo Âu đến kể chuyện đêm khuya, nhất định không cho tôi ngủ. 

Vào ngày học cuối cùng của khóa học Ontological Coaching tại NewField Asia, cả lớp được chơi trò Samurai. Đây là trò chơi dùng trong chương trình rèn luyện kỹ năng lãnh đạo. Trước khi chơi, chẳng ai được thông báo phải chuẩn bị gì. Điều duy nhất làm ai cũng tò mò là lời dặn của thầy: ‘Quan sát bản thân. Trong trò chơi mỗi người sẽ ‘chết’ vài lần. Các bạn ‘chết’ trong trò chơi này vì lý do gì thì ngoài cuộc sống rất có thể bạn cũng sẽ ‘chết’ vì cùng lý do đó’.

Để tham gia Samurai game, tất cả mọi người phải đồng ý một số điều kiện nhất định: nghiêm túc, không được cười đùa, tuyệt đối im lặng, không được nhìn vào mắt của người hướng dẫn… Cái phòng học ấm áp bình thường mọi ngày bỗng chốc trở thành một chiến trường thật sự. Đèn leo lét, trống đập ầm ầm, vải bay phấp phới, mặt mày ai nấy đằng đằng sát khí. Giọng của các thầy trở nên đầy quyền uy, ma mị hơn bao giờ hết. 

Không phải đợi lâu, tôi thấy cả cơ thể mình run bần bật, bắt đầu từ hai đầu gối. Tim đập loạn xạ. Từng hơi thở đến với tôi thật khó khăn. Sợ Hãi đang ở ngay cạnh tôi. Bạn ấy ôm chặt lấy tôi. Lạnh ngắt. Tôi thật sự bất ngờ tự hỏi mình ‘Chỉ là một cái game thôi mà, sao lại sợ hãi đến thế?’

Rồi không hiểu từ đâu tôi thấy hình bóng của Giận ở xa xa. Tôi gật đầu chào bạn và cảm thấy ấm dần. Tôi bắt đầu bình tĩnh lại. Tôi thấy mình can đảm hơn và lấy lại ý chí chiến đấu. Cuối trò chơi, tôi được các bạn trong nhóm công nhận là can đảm xung phong ra chiến trường dù phải ‘chết’ đến mấy lần. 

Bài học lớn lớn tôi nhận được: Sống mà không biết Giận thì thật đáng Sợ! 😉

Vài câu hỏi cho những bạn thích suy ngẫm: 

  1. ‘Mối quan hệ’ của bạn với Giận đang như thế nào?
  2. Cảm xúc của bạn đang dành cho Giận là gì? 
  3. Giận đang giữ vai trò gì trong công việc và cuộc sống của bạn? 

Written by Pham Thi Thanh Thao.

#hanhtrinhtuGHETdenYEUTHUONG

Mọi người có thể tìm hiểu thêm về trò chơi Samurai ở đây https://samuraigame.org

Hành trình từ GHÉT đến YÊU THƯƠNG

Coaching là gì? Nếu ai hỏi tôi câu này cách đây vài năm sẽ nhận được câu trả lời ngắn gọn, súc tích: ‘Coaching là đặt câu hỏi để người được coach tự tìm ra câu trả lời’. Dõng dạc đầy tự tin vậy thôi chứ trong lòng hoang mang lắm. Lỡ ai đó cắc cớ hỏi nữa là không biết nói gì thêm. Từ nhỏ đến lúc được leo lên các vị trí quản lý có được học coaching là phải làm gì đâu. Một lần nghe sếp dạy: ‘Em phải đặt câu hỏi để lính em trả lời mới gọi là coach’, là âm thầm lụm luôn cất vào làm của. 

Vậy mà đùng một cái những người quen Thảo đều bất ngờ khi biết nó đi học và sẽ làm việc trong lĩnh vực coaching. Chữ ‘đùng’ là không nói quá đâu. Chuyển việc thì người ta còn suy nghĩ nhanh nhanh chứ đổi nghề là việc hệ trọng. Vậy mà tôi nói chuyển là chuyển. Quyết định ra tích tắc trong vài tuần sau cái ngày workshop định mệnh, được các đồng nghiệp ngồi cùng bàn nhận xét: ‘Thảo rất phù hợp với coaching vì lý do A, B, C…’ Thật ra giờ tôi cũng không thể nhớ các bạn ấy đã nói những gì. Chỉ nhớ có một bạn đứng hùng biện cả năm phút chứ chẳng chơi. 

Và tôi nộp đơn xin nghỉ. Và tôi nghỉ. 

Tôi xách ba lô lên, quyết tâm đi phượt một mình. Rời bỏ chiếc xe buýt du lịch lộng lẫy đã che chở mình bao năm qua. Tự nhủ đi ít lâu thấy chán thì về. Các sếp cũng đồng ý. Đồng nghiệp cũ cũng nói vậy. Ai cũng bảo rằng chuyến đi này an toàn lắm, chẳng có gì phải lo. Không được thì về. 

Ừ, vậy là tôi phóng xe đi. Không thèm hỏi đường hỏi xá làm chi. Lần đầu tiên được thong dong một mình, tôi sung sướng đến nghẹt thở. Tôi mê mệt đến dại khờ khi nhìn thấy vẻ đẹp hai bên đường, tê tái khi được hít thở bầu không khí không thể nào trong hơn được nữa, lặng người khi được nghe tiếng gió thổi, tiếng chim reo. Cung đường nào đẹp thì rẻ. Góc nào đẹp thì dừng lại chụp ảnh. Dừng bao lâu tùy thích. Chẳng sợ ai hối thúc như hồi còn đi tour. 

Càng đi tôi càng bất ngờ, đôi khi choáng váng với những gì đang chờ đợi mình phía trước. Nó quá khác biệt với tất cả những hành trình mà tôi đã trải qua. Ngày xưa có phải lo đi đâu về đâu. Chuyện đó có ‘hướng dẫn viên’ lo. Trời mưa có xe to che chở. Trời nắng có máy lạnh. Đường xốc có nệm êm. Nhiệm vụ của mình là đi theo đoàn. Sếp đi đâu mình đi đó. Sếp bảo làm gì thì làm đó. 

Giờ đây sau một hồi lao đi và quyết tâm đốt hết mấy cây cầu ở phía sau, tôi mới được biết rằng ‘đích đến’ nằm đâu đó phía trước, còn đi hướng nào, đi bao lâu để đến nơi thì tôi hoàn toàn mù tịt. Nhưng điều làm tôi bất ngờ nhất là khi nhận ra đường đi và cách thức mỗi ‘phượt thủ’ đang đi không ai giống ai. Mỗi người có một sứ mệnh rất riêng. Không có đường tắt. Không có lối mòn. Con đường người khác đã đi qua chưa chắc mình sẽ đi được. Đi đâu, đi như thế nào là một mật thư mà mỗi người phải tự giải mã. Với tôi, đó không phải là hành trình chuyển hóa con người hay giải cứu thế giới như tôi đã mơ. Nó là hành trình chuyển hóa GHÉT thành YÊU THƯƠNG… chính bản thân mình.  

#hanhtrinhtuGHETdenYEUTHUONG

Written by: Pham Thi Thanh Thao.

Cảm để Thương

Trong một rừng những Year End review tràn ngập niềm vui và tự hào, cũng không hiếm những post kể về những khó khăn, trở ngại, mất mát trên chặng đường đã qua. 

Nếu bạn thấy mình lặng đi một tí, thấy tim mình âm ấm, thấy thương thương bạn kia một tí, hoặc thậm chí là vui vui một tí, bạn đừng vội trách mình là đang ‘thương hại’ hay ‘vui trên nỗi đau của người khác’. Thật ra đó là khoảnh khắc bạn đang có Empathy và Compassion ở bên mình. 

Empathy nói: mất số tiền đó chắc là buồn lắm, không được promotion mà nỗ lực nhiều vậy chắc là thất vọng ghê lắm. Rồi Empathy rủ Buồn và Thất vọng đến ngồi cạnh bạn một lúc để bạn cảm nhận được chút mất mát của người kia. 

Sau khi nếm một tí ‘hương vị’ của Buồn và Thất vọng, bạn thấy thương thương cho họ. Đó chính là khoảnh khắc bạn đã có Compassion. 

Compassion không đơn thuần chỉ là thương mà là HIỂU NGƯỜI KIA ĐANG ĐAU (SUFFER) NHƯ THẾ NÀO ĐỂ THƯƠNG. 

Khi Compassion đến thì NIỀM VUI (HAPPINESS) cũng đến. Đó không phải là niềm vui vì người khác đang đau khổ, mà vui vì mình đã thương được thêm một người. Thương một người vì hiểu được nỗi đau của họ không phải là điều dễ dàng. Happiness đến để tưởng thưởng cho ta đã làm được chuyện khó khăn là điều dễ hiểu. 

Ta đang sống trong thế giới mà các giá trị như Cứng cỏi (Tough), Đòi hỏi cao (Demanding), Cầu toàn (Perfectionism), Nhanh (Fast), Tốc độ (Speed)… đang được ưa chuộng. Empathy & Compassion nghe thật yếu đuối thì có lợi ích gì?

Sau đây là những điều tôi đã trải nghiệm và đã quan sát được trên con đường coaching của mình:

1. Giúp Bình Tĩnh đến nhanh hơn mỗi khi có đại gia đình Anger càn quét qua ta 😉

Ta chỉ có thể CHO ĐI nếu mình thật sự DƯ THỪA. Nếu một người thật sự hạnh phúc, tràn đầy năng lượng tích cực, chắc chắn mình sẽ có thể cảm nhận năng lượng ‘dư thừa’ từ người đó. 

Ngược lại, nếu họ đang suffer, mình cũng sẽ nhận được những năng lượng tiêu cực dư thừa từ họ. 

Ai đó tức giận, quát tháo, chỉ trích người khác. Ẩn sâu bên trong có thể họ đang sống với những Nỗi Sợ (sợ bị thất bại/ sợ bị đánh giá…) hoặc cũng có thể họ đang suffer vì sự khắt khe quá mức với bản thân mình (self-criticism). Họ luôn chỉ trích/ trừng phạt bản thân khi làm sai. Nếu đặt mình là họ, chắc mình cũng cảm thấy khổ sở vì những cảm xúc khó chịu đang hành hạ mỗi ngày. 

‘Người kia đang suffer điều gì đó’ là câu ‘thần chú’ tôi vẫn thường nhắc nhở mình mỗi khi bực/ giận ai. Compassion đến ngay sau đó làm cơn giận qua nhanh.  

2. Khi bình tĩnh đến, ta thường ít phải hối tiếc vì những quyết định/ cách ứng xử của mình trong những tình huống căng thẳng. 

3. Sống thanh thản nhẹ nhàng hơn

Làm cho mình bình tĩnh lại có nghĩa là tự giúp bản thân mình thoát được ảnh hưởng từ các bạn cảm xúc khó chịu. Khi ta dành càng ít thời gian ở cạnh các cảm xúc khó chịu… thì các bạn cảm xúc dễ chịu như Bình yên, Vui Vẻ… có thêm nhiều thời gian với chúng ta hơn.  

Một vài mẹo nhỏ để nuôi dưỡng Empathy & Compassion để có thể mang ra dùng lúc ‘dầu sôi lửa bỏng’

1. Mỗi khi bực mình, khó chịu ai đó, HÍT THỞ SÂU và CHẬM rồi tự hỏi mình: 

  • Nếu đặt mình vào vị trí của họ, tại sao mình lại hành xử như vậy? 
  • Họ đang suffer chuyện gì mà mình chưa biết? 
  • Nếu mình trong tình huống của họ, với cùng nguồn lực (nhận được kiến thức, sự giáo dục từ gia đình y hệt như họ, sống trong môi trường họ đang sống…) thì mình có hành xử khác đi được không? 

    2. Dừng lại một chút để cảm nhận cảm xúc đang làm họ suffer, để cảm nhận được nỗi đau họ đang trải qua. 

    3. Nếu đã làm tất cả những điều trên mà vẫn chưa thể mời Compassion đến, thì có thể trước hết ta cần tập Thương chính mình (Self-compassion). 

Written by: Pham Thi Thanh Thao

Ganh tị (Envy)

Happy New Year cả nhà!

Vài ngày hôm nay FB tràn ngập ‘2019 review’ rồi cả ’10 năm nhìn lại’. Chầm chậm lướt một vòng chừng vài phút tự nhiên thấy hơi mệt. Nhìn sang thấy có ai đó quen quen mĩm cười đến ngồi kế bên. Thì ra là bạn Ganh tị (Envy).  

Trong đại gia đình Cảm xúc với hơn 200 thành viên thì Ganh tị có vẻ là bị hiểu nhầm và kỳ thị nhiều nhất. Các bạn tâm sự với tôi về Ganh tị thường kể thêm khá nhiều cảm xúc khác: Tội lỗi (Guilt), Xấu hổ (Shame), và cả Ghét (Hatred) nữa. 

Tội lỗi nói: Sao mình lại đi ganh tị với người khác? Mình thật nhỏ nhen. Hành vi này không đúng với giá trị của bản thân.  

Xấu hổ (Shame) nói: Ganh tị là xấu, không được ai chấp nhận đâu. Bỏ cái thói đó đi nha. 

Ghét (Hatred): ghét cái đứa kia dễ sợ, nó làm mình phải ganh tị rồi bây giờ lại đi dằn vặt bản thân. Hoặc: Ghét dễ sợ, tại sao mình lại không có chứ, mình có thua kém gì đâu? 

Chính vì hay đi chung với các bạn kia nên bản thân Ganh tị bị ghét ghê lắm. Mỗi lần Ganh tị đến là bị xua đuổi, hoặc bị làm lơ: ‘Ơ kìa, mình không quen bạn nha. Mình không có ganh tị. Ai thèm ganh chứ?’ 

Nhưng thật ra Ganh tị không xấu như chúng ta thường nghĩ. Ganh tị mang đến vài thông điệp có thể giúp mình sống an yên hoặc tốt hơn. Sau đây là một vài bước bạn có thể thử áp dụng khi Ganh tị ghé thăm.

1. Quan sát và CHẤP NHẬN cảm xúc Ganh tị là BÌNH THƯỜNG.

Chúng ta được giáo dục từ bé là không được Ganh tị. Nên Xấu hổ hay Tội lỗi thường hay đến cùng một lúc rồi lại còn rủ theo Ghét (Hatred) làm cho ‘tình hình’ thêm phức tạp. 🙂 

Ta cần nhớ rằng ai cũng có thể trải nghiệm Ganh tị nhiều lần trong đời. Vì Ganh tị cũng là một cảm xúc như vô vàn cảm xúc khác, đến và đi rất tự nhiên, không chịu sự kiểm soát của ta.

Ta không có tội khi một cảm xúc nào đó viếng thăm mình, điều cần làm ở bước tiếp theo là…

2. Tự hỏi: Mình mong muốn có được điều gì trong sự Ganh tị đó? Tại sao mình cần điều đó?

Cách đây vài năm, có một đêm nọ tôi lướt FB thấy team kia chụp ảnh cười toe thoét ở headquarter của công ty bên tận UK. Trằn trọc không ngủ được vì Ganh tị vừa đến thì Xấu hổ cũng đến: ‘Xưa giờ có ganh tị bao giờ, sao giờ hư hỏng vậy?’

Sau khi hỏi mình muốn có điều gì và tại sao mình cần điều đó thì tôi nhận ra sâu thẳm mình chẳng phải thích travel sang UK để có trải nghiệm ở Châu Âu. Singapore vẫn là nơi tôi thích nhất và mình đang sống ở SG kia mà. 

Tôi lại càng không phải đứa thích cái cảm giác businesswoman đi công tác vài ngày rồi lại vội vã bay về. Thì ra tôi ganh tị vì các bạn ấy được các sếp yêu mến hơn rồi cho đi công tác. Tìm hiểu thì ra team ấy dư budget của năm nên dùng để travel và các sếp thì vẫn đang rất yêu quí mình. Thế là Ganh tị ra đi. 

Khi ta ganh tị ai đó về điều gì đó, ta không muốn có chính xác cái họ đang có. Ta mong muốn có một điều khác, thường là một trải nghiệm nào đó, nằm ở một tầng sâu hơn. Và rất nhiều khi ‘khai quật lên’ thì nhận ra là mình đã có chúng rồi. An Yên sẽ đến khi bạn nhận ra thật ra mình đã có nhiều hơn những điều kiện làm cho mình hạnh phúc. 

Nhưng nếu mình chưa có điều mình khao khát thì sao? 

3. Tự hỏi mình ‘Cần làm gì để có được chúng?’ 

Nếu là promotion, thành tích tốt, được sếp khen… thì năm mới mình nhất định sẽ đưa chúng vào danh sách những điều cần đạt. Lên kế hoạch cụ thể với những cột mốc, chỉ tiêu rõ ràng để nhất định năm sau mình sẽ có. 

4. Quan trọng nhất là KHÔNG GHÉT NGƯỜI ĐANG SỞ HỮU ĐIỀU MÌNH KHAO KHÁT

Ghét (Hatred) là hệ lụy của Guilt và Shame: Tại người đó mà mình cảm thấy tội lỗi/ xấu hổ; tại người đó mà mình cảm thấy nhỏ nhen. 

Nếu ta chấp nhận Ganh tị là một cảm xúc bình thường như bao cảm xúc khác, trân trọng bạn đã cho mình thông tin để sống an yên hoặc mục tiêu để vươn tới, không cảm thấy xấu hổ hay tội lỗi thì Ghét (Hatred) cũng không có lý do gì để ở bên cạnh chúng ta. 

Vài dòng tản mạn đầu năm. Chúc cả nhà một năm mới thật nhiều An Yên từ sâu thẳm bên trong. 

Written by: Pham Thi Thanh Thao