Những bài học sau 5 năm “đi phượt” của mình

Chớp mắt mình đã “đi phượt” được 5 năm. ^^

Vẫn còn nhớ hồi cuối năm 2017, ngay sau khi đăng ký học lấy bằng Gallup Certified StrengthsFinder Coach là mình nộp đơn xin nghỉ việc. Xin nghỉ khi mà còn chưa lấy được tấm bằng. =))

Có đồng nghiệp thân khuyên “Hay là bà nói chuyện với một vài người đi trước xem sao?”. Mình ậm ừ cho qua. Lúc đó mình chỉ muốn rời chiếc xe bus sang trọng, leo lên chiếc xe máy cà tàng phóng đi thật nhanh. Ba tháng chờ đợi bàn giao việc cũ dài dằng dặc.

Sau này nhiều bạn gặp mình bày tỏ sự ngưỡng mộ vì lòng Can đảm. Lúc nghe khen mình thấy ngài ngại. Trong sâu thẳm, mình biết Can đảm không ngồi đằng sau xe máy của mình.

Thông điệp của Can đảm “I can do it even though I’m afraid”. Sợ đã không có mặt ở thời điểm đó. Mình đã ra quyết định mà không hề thấy bất cứ rủi ro nào. Một hành trình với quá nhiều cơ hội và cả sự an toàn.

Cơ hội: (1) công việc nhiều ý nghĩa. Coach thử cho người quen/ bạn bè/ bạn của bạn, ai cũng email cảm ơn chân thành. Có cảm giác trong mười mấy năm đi làm, chưa bao giờ mình nhận được nhiều lời cảm ơn sâu sắc đến vậy. (2) Giá coaching/ 1 giờ của các thầy cô toàn tính bằng ngàn đô hoặc tệ lắm là vài trăm đô (tự nhân ngày 8 tiếng, một tháng 20 ngày xong thấy tương lai rực rỡ =))).

An toàn: thất bại thì quay về làm công việc cũ, lương quá ổn.

Thế là mình cười toe toét lao đi. Càng đi mình càng nhận ra ấn tượng đầu tiên của mình về công việc này chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Trong 5 năm qua, có hai bài học lớn luôn thử thách mình. Chúng giúp mình trưởng thành hơn và làm cho hành trình phía trước thú vị hơn: BUÔNG BỎ và CHO ĐI.

BUÔNG BỎ

BUÔNG BỎ CUỘC SỐNG AN TOÀN

Xem lại file “Mục tiêu và kế hoạch cho năm 2018” mà mình không khỏi buồn cười. Lúc đó mình vẫn giữ thói quen ở công ty cũ, lên mục tiêu và kế hoạch rất chi tiết. Mỗi tháng phải có được bao nhiêu khách hàng, giá/ 1 giờ là bao nhiêu, sẽ tăng giá trong thời gian bao lâu, marketing chạy quảng cáo ngày nào trong tuần, viết nội dung gì, post tầm giờ nào trong ngày…

Quan sát khách hàng tìm đến và những hợp đồng có được theo thời gian, mình nhận ra rằng, khách hàng/ các hợp đồng/ thu nhập là điều không bao giờ mình có thể tiên đoán được. Tại giây phút này, mình không thể biết được thu nhập tháng sau là bao nhiêu, đừng nói là 1 năm.

Có những lớp học mình chạy quảng cáo trên FB ròng rã không ai đăng ký. Nản, mình đăng mở lớp cho vui mà không hy vọng gì nữa thì các bạn đăng ký ào ào. Hỏi ra thì cả lớp được một người bạn chung giới thiệu. Bạn ấy mình rất mến mà cũng lâu rồi không gặp.

Khách hàng đến hỏi báo giá, khách hàng có thể ký hợp đồng, khách hàng cũng có thể hẹn ngày làm hội thảo, rồi mọi chuyện có thể thay đổi trong chớp mắt. Dự án làm xong khách hàng không vui thì chắc chắn không có cơ hội thứ hai, còn khách hàng vui thì sẽ cho nhân viên đi học lấy cùng một loại bằng như mình.

Giống như mấy bịch nấm bào ngư mình đang trồng. Sáng hôm nay nấm con nhú ra rất tươi tốt, hứa hẹn những chùm nấm béo ú thơm tho. Sáng hôm sau có thể bị ốc ăn hoặc héo tàn vì trời nóng quá.

Mình đã phải tự vượt qua những thử thách của Lo và Sợ để thi đậu bài thi BUÔNG BỎ MONG MUỐN SỐNG MỘT CUỘC SỐNG AN TOÀN. (Giờ thì ai khen mình Can đảm, mình sẽ nhận liền =))).

BUÔNG BỎ KHAO KHÁT KHẲNG ĐỊNH BẢN THÂN

Hồi mới “phóng xe đi”, ai hỏi mình sẽ nói mình mong muốn được sống có ích. Mà thật ra trong sâu thẳm, mình có khao khát cháy bỏng là chứng minh cho cả thế giới biết mình sẽ lại thành công, và thành công hơn những gì mình đã có được ở công việc cũ. Mình sẽ lại có cuộc sống dư dã, danh tiếng, các bằng cấp, ảnh hưởng lên xã hội… và thậm chí còn thành công hơn những người coach nổi tiếng trên thế giới.

Những khao khát đó giúp mình lao đi rất nhanh trong thời gian đầu. Cháy hết mình để học và có được những bằng cấp cần thiết cho hành trình. Rồi cũng chính ngọn lửa đó đã làm mình kiệt sức rất sớm trên những chặng đầu tiên với sự hiện diện của Tức (sao mình nỗ lực nhiều vậy mà chẳng đạt được gì), Ganh tị và Chán nản (sao người ta dễ dàng có được điều này điều kia mà mình không có)…

Mình học được rằng, để có thể đi xa trên hành trình coaching thì phải buông bỏ tất cả những khao khát cho riêng mình. Nếu có một thứ cần mang theo, đó là SỰ CHO ĐI.

CHO ĐI

CHO ĐI ít hay nhiều không quan trọng. Điều quan trọng là không mong cầu bất kỳ điều gì dù là nhỏ nhất (ví dụ như là một lời cảm ơn).

Những ngày tháng đầu tiên mình đã đi cùng Thất vọng và Ấm ức.

Mình tự thấy bản thân đã cho đi quá nhiều, đã buông bỏ công việc ổn định, sống tốt hơn ngày xưa, bỏ công sức, thời gian giúp đỡ người khác, sao mà cuộc sống cứ bấp bênh. Có những lớp học mình bỏ thêm thời gian công sức rất nhiều, đổi lại là những lời hứa cho “đánh giá chương trình” mà chờ hoài không thấy. Những chương trình coaching gây quỹ mà có những người đã đăng ký với mục tiêu học hỏi coaching skill/ xem cách làm việc của mình thế nào, chứ chẳng phải nghiêm túc tham dự…

Nhờ sự có mặt của Thất vọng mà mình nhận ra mình vẫn còn MONG CẦU khi Cho đi. Mình đã mong cầu có được một cuộc sống ổn định, mong cầu học viên phải nói tốt về chương trình, mong cầu người tham dự phải có nhu cầu được coach thật sự…

Khi mình còn mong cầu, dù chỉ là một ít, Thất vọng ngay lập tức có mặt cùng Giận/ Tức và tụi nó sẽ hùa nhau chọc bể bánh xe của mình. =))

Nhờ Thất vọng mà mình có cơ hội nhìn rõ động cơ/ mong cầu đằng sau những lần Cho đi của chính mình. Tập cho bản thân mỗi ngày buông bỏ đi một chút để chiếc xe của mình được nhẹ nhàng hơn.

Bài này được viết để đánh dấu cột mốc 5 năm trên hành trình “đi phượt” của mình. Hy vọng 5 năm sau mình sẽ có thêm nhiều bài học thú vị khác để chia sẻ.

Bài viết cũng dành tặng anh chị/ các bạn hay hỏi mình về trải nghiệm trên hành trình coaching mà mình không có thời gian gặp để chia sẻ. Mong là sẽ hữu ích!

Thao Pham
ICF Professional Certified Coach

Mình đã học được Sự cho đi tuyệt đối từ bài giảng của Thầy Minh Niệm. Link ở đây cho bạn nào cần: https://youtu.be/UBFCVEN-eJ0

Daniel Goleman Newsletter (Nov 2022)

Tin vui cho các bạn bắt đầu tò mò về Meditation!

Daniel Goleman, tác giả của sách Emotional Intelligence (International bestseller); từng là phóng viên khoa học của New York Times, hai lần được đề cử giải Pulitzer, và nhận được Giải thưởng Thành tựu trọn đời của Hiệp hội Tâm lý học Hoa Kỳ; sắp xuất bản cuốn WHY WE MEDITATE (đồng tác giả với Tsoknyi Rinpoche).

Một lần nữa Daniel Goleman đã khẳng định: Các năng lực nền tảng của TRÍ TUỆ CẢM XÚC là sự TỰ NHẬN THỨC (self-awareness) và CÂN BẰNG CẢM XÚC (emotional balance), và MINDFULNESS giúp CỦNG CỐ cả hai khả năng đó.

Có vài bạn hỏi mình là khi thiền thì tâm trí bạn hay suy nghĩ lung tung, điều này là đúng hay sai, sao bạn không tắt được các suy nghĩ của mình. Nếu bạn cũng đang thắc mắc thì sẽ tìm được câu trả lời trong Newsletter tháng 11 của Daniel Goleman (link ở phần comment).

Có 4 bước chính khi thiền:

  1. Tập trung vào hơi thở, đơn giản là quan sát hơi thở vào và hơi thở ra, không phát xét.
  2. Chấp nhận rằng tâm trí của mình sẽ đi lang thang – ai cũng bị vậy hết mà 🙂
  3. Chú ý, không phán xét khi nó đi lang thang (không phán xét có nghĩa là không tự trách móc bản thân như “Sao tâm trí lại đi lang thang nữa rồi”, “Sao không tập trung được vào hơi thở”, “Sao mình dỡ vậy”… 🙂
  4. Đưa sự chú ý của mình trở lại hơi thở

Daniel Goleman có một câu rất hay: Nhận thấy bạn đang đi lang thang và đưa sự chú ý của bạn trở lại hơi thở có nghĩa là bạn đang chánh niệm rồi đó. ^^

Có 4 lợi ích của Meditation & Mindfulness trong bài viết tháng 11 của ông và mình có thể endorse trong bài viết này ^^:

(1) Calmness (sự bình tĩnh): so với phiên bản ngày xưa thì bản thân mình cảm nhận rất rõ sự CHẬM LẠI trong việc phản ứng với stress/ các nhân tố gây căng thẳng; từ đó có thời gian suy nghĩ và ra quyết định/ hành động sáng suốt hơn.

(2) Focus: khả năng tập trung chắc chắn là tăng lên rõ rệt vì mỗi ngày bạn đều luyện cho tâm trí tập trung vào hơi thở cơ mà. Cái gì luyện hoài, chắc chắn sẽ giỏi lên. Một ví dụ đơn giản nhất là đọc sách thì đọc liền mạch, không bị chuyện đọc một hồi không biết mình đang đọc cái gì và rồi phải đọc lại.

(3) Multi-tasking: Bản thân mình ít bị sao nhãng hơn xưa và cảm nhận rõ mình làm từng việc một với sức tập trung rất cao độ và làm lần lượt rất nhanh. Khả năng vào trạng thái FLOW cũng dễ dàng và nhanh chóng hơn ngày trước.

(4) Learning: củng cố trí nhớ ngắn hạn – mình có trải nghiệm thú vị là những hôm mình thiền đủ thì vào workshop, các bạn có hỏi những câu hỏi dài gồm nhiều câu hỏi nhỏ, mình có thể trả lời ngay và đầy đủ hết các ý mà không cần ghi chép xuống hay hỏi lại. Khi nhiều bạn trả lời câu hỏi của mình, không cần ghi chép lại, mình vẫn có khả năng tóm tắt lại tất cả các ý nhanh chóng. Rồi đâu đó giữa hoặc cuối workshop, mình có thể nhắc lại một ý nào đó đã được ai đó nói lúc đầu mà không cần phải nỗ lực ghi nhớ.

Vậy còn ảnh hưởng của TRÍ TUỆ CẢM XÚC lên KHẢ NĂNG/ PHONG CÁCH LÃNH ĐẠO (LEADERSHIP) thì sao?

Daniel Goleman có chia sẻ link đến nghiên cứu về sức mạnh của trí tuệ cảm xúc trong lãnh đạo. Có một số điểm chính như sau:

(1) Trí tuệ cảm xúc có mối tương quan với hiệu quả trong lãnh đạo đội nhóm. Kết quả này bác bỏ quan điểm của những người cho rằng IQ quan trọng hơn EQ.

Mình nghĩ đơn giản thế này, nếu giỏi mà không được lòng team của mình thì rất khổ. Khổ vì nhân viên làm một thời gian lại nghỉ, phải tuyển mới, phải đào đạo lại rồi họ lại nghỉ. Rồi nếu ở lại, họ làm việc không hết mình (có đôi khi lại chống đối) lại càng mệt mỏi hơn. Và chắc chắn không lên cao được nữa nếu không được lòng team của mình. Càng lên cao có nghĩa là trọng trách càng nặng nề, một mình làm sao gánh vác nổi.
(Viết từ trải nghiệm đau thương của bản thân mặc dù IQ cũng không cao =)))

(2) Trí tuệ cảm xúc dự đoán khả năng lãnh đạo tốt hơn so với chỉ số IQ hay các đặc điểm tính cách.

(3) Trí tuệ cảm xúc là yếu tố dự đoán mạnh mẽ nhất về: 1) mức độ hài lòng với công việc của bạn, 2) cam kết với tổ chức, 3) có mong muốn gắn kết lâu dài với công ty, 4) giúp đỡ đồng nghiệp ngoài nhiệm vụ công việc của mình và 5) làm việc tốt với đồng nghiệp chứ không phải tạo ra các rắc rối cho họ.

Ờ thì đúng quá luôn. Một ngày phải làm 8-12 tiếng, gặp mặt nhau mà không thích nhau, thậm chí muốn người kia biến mất luôn thì mệt mỏi, căng thẳng lắm, sao mà hài lòng với công việc cho được. Rồi khi đã không thích nhau thì làm sao có thể làm việc cùng, nói chi là hỗ trợ cùng đưa tổ chức đi lên.

Link của bài viết ở phần comment. Đọc xong bạn nhớ chiêm nghiệm và cho mình biết trải nghiệm của bạn nhé! ^^

Thao Pham
ICF Professional Certified Coach
#langnghecamxuc

https://www.linkedin.com/feed/update/urn:li:ugcPost:7000430570816073729?updateEntityUrn=urn%3Ali%3Afs_updateV2%3A%28urn%3Ali%3AugcPost%3A7000430570816073729%2CFEED_DETAIL%2CEMPTY%2CDEFAULT%2Cfalse%29

Make Black Friday Brown

Mình chưa từng là tín đồ của Black Friday nhưng mình đã từng mua sắm mà không cần biết đến ngày mai. 🙂 Đó là khoảng thời gian mà mình nghĩ chỉ quần áo, giày dép… đẹp mới có thể giúp mình TỰ TIN bước ra đường.

Bước sang tuổi 30, trưởng thành hơn một chút, mình chăm chỉ làm việc để TỰ TIN không còn phải dựa dẫm vào trang phục bên ngoài. Nhưng mà rồi chỉ một thời gian ngắn sau đó mình lại tiếp tục mua sắm.

Quần áo, trang sức, giỏ xách, nước hoa… giúp mình xả STRESS sau những ngày làm việc căng thẳng. Chúng mang lại một chút NIỀM VUI vào những cuối tuần TRỐNG RỖNG khi được đi dạo trong những khu mua sắm sang trọng, được cầm trên tay những món hàng hiệu đắt giá.

Tự thưởng cho mình những chuyến đi nghỉ dưỡng đắt tiền mang lại cảm giác HÁO HỨC chờ đợi được trải nghiệm những vùng đất xa lạ, để bù lại cho cuộc sống mình luôn cảm thấy THIẾU THIẾU một điều gì đó.

Mình đã tin rằng, mua sắm/ tiêu xài để vượt qua những cảm xúc “tiêu cực” là đối xử tốt với bản thân.

Hồi còn làm việc ở Singapore, có một lần ở sân bay Changi, trong khi ngồi đợi chuyến bay về thăm nhà, mình đã bật cười vì một quan sát thú vị về bản thân. Mình có thói quen thích ăn hàng quán ở Changi airport. Mình nhận ra nếu công việc ổn định, được sếp công nhận, được đồng nghiệp hỗ trợ, mình hay thích la cà ở mấy chỗ bán một phần thức ăn chỉ vài ba đô. Còn những hôm được tin công ty sắp tái cấu trúc, không biết vị trí của mình rồi sẽ đi đâu về đâu, đáng lẽ ra mình phải cố gắng tiêu tiền ít đi để phòng trường hợp xấu nhất, thì mình chỉ có thể cảm thấy BÌNH AN khi được ăn ở những nhà hàng sang trọng.

Lúc đó mình tự hỏi, có phải chỉ có Tiền mới mang lại BÌNH AN?

Rồi mình lại tiếp tục lao đi để kiếm Tiền, tiếp tục chịu đựng CĂNG THẲNG, LO LẮNG vì những thay đổi/ quyết định của công ty, rồi thậm chí phải trải qua những ngày tháng MẤT HẾT HY VỌNG về tương lai.

Trên hành trình tìm kiếm BÌNH AN trong 5 năm qua, mình đã và đang sống một cuộc sống bình dị hơn rất nhiều lần so với mức sống mình đã có được. Và mình nhận ra rằng…

…Tiền quan trọng để có một cuộc sống ổn định và an toàn cho chính mình và người thân.

…Nhưng dùng tiền để mua sắm vì STRESS, TRỐNG RỖNG, áp lực vì PEER PRESSURE, nuông chiều bản thân để vượt qua cảm giác CÔ ĐƠN (THIÊU THIẾU một điều gì đó), tìm kiếm NIỀM VUI trong chốc lát để trốn chạy CHÁN NẢN/ KHÔNG HÀI LÒNG về cuộc sống thì đó không phải là một giải pháp bền vững cho chính mình và môi trường xung quanh.

Vào ngày Black Friday năm nay, mình sẽ dành thời gian quay về bên trong để hiểu mình nhiều hơn. Bạn thì sao? ^^

Thao Pham
ICF Professional Certified Coach

#langnghecamxuc

Demonstrates ETHICAL Practice

#applyMindfulnessInCoaching

Bất cứ công việc nào đều có những nguyên tắc ứng xử chuyên nghiệp, đạo đức ngành nghề và Coaching không phải là một ngoại lệ. Trong Coaching, THỰC HÀNH ĐẠO ĐỨC NGHỀ NGHIỆP được xem là yếu tố cần lưu ý đầu tiên. Do đó được đưa vào nhóm Năng lực Coaching cốt lõi số 1.

#1 Demonstrates ETHICAL Practice
Definition: Understands and consistently applies coaching ethics and standards of coaching.”

Có 8 yêu cầu trong việc thực hành Đạo đức Coaching. Bạn có thể tham khảo thêm ở link nằm ở cuối bài. Trong bài viết hôm nay, mình chia sẻ trải nghiệm thực hành yêu cầu số 1:

 “Demonstrates personal INTEGRITY and HONESTY in interactions with CLIENTS, SPONSORS and relevant STAKEHOLDERS.”

Có vài từ cần làm rõ trong yêu cầu này:

HONESTY: not hiding the truth about something.
INTEGRITY: the quality of being honest and having strong moral principles.
Source: Oxford dictionary

Theo sự hiểu biết nôm na của của mình thì Honest là “KHÔNG CHE GIẤU SỰ THẬT” và Integrity là “NÓI VÀ LÀM GIỐNG NHAU”.

CLIENTS: người sẽ được mình coach, người này có thể là người sẽ thanh toán hợp đồng/ chi trả chi phí coaching trực tiếp cho mình hoặc không.

SPONSORS: người chi trả/ thanh toán hợp đồng coaching cho mình. Người này có thể là sếp trực tiếp của clients/ coachees hoặc có thể là sếp của sếp trực tiếp của khách hàng; hoặc có đôi khi là các bạn/ anh chị HR.

STAKEHOLDERS: các bên có liên quan, thông thường sẽ là các bạn/ anh chị HR – những người kết nối/ giới thiệu mình với clients & sponsors.

Và đây là những SỰ THẬT mình luôn nói cho khách hàng, sếp của khách hàng, đối tác HR trong lần gặp đầu tiên:

  1. Coaching KHÔNG PHẢI LÀ Tham vấn (Mentoring), Chữa lành (Therapy) hay Đào tạo (Training).

Coaching là lĩnh vực ngành nghề còn khá mới nên nhiều khách hàng đã đến với mình với mong đợi được (1) nghe chia sẻ kinh nghiệm/ được cho lời khuyên; (2) chữa lành những chấn thương tâm lý trong quá khứ; (3) được đào tạo một kỹ năng nào đó (như kỹ năng coaching/ communication chẳng hạn).

Những mong đợi trên thuộc về 3 lĩnh vực nghề nghiệp khác: Tham vấn (Mentoring), Chữa lành (Therapy) và Đào tạo (Training). Và mình luôn nói rõ là mình sẽ không thể đáp ứng các mong đợi này trong các chương trình coaching 1:1.

Vai trò của Coach là ĐỒNG HÀNH để TRUYỀN CẢM HỨNG và TỐI ĐA HOÁ TIỀM NĂNG của khách hàng. Việc mình có thể làm là lắng nghe sâu, đặt câu hỏi “màu nhiệm” để khách hàng TỰ CHIÊM NGHIỆM, phát triển KHẢ NĂNG TƯ DUY SÁNG TẠO, tăng sự TỰ Ý THỨC về bản thân, từ đó tìm ra INSIGHTS và GIẢI PHÁP cho riêng mình. Trong các buổi coaching, mình cũng xin phép được chia sẻ những insights/ góc nhìn từ phía mình cho khách hàng nhưng khách hàng phải là người quyết định chọn lựa hành động cho riêng họ.

2. Thành công của một hành trình coaching KHÔNG CHỈ PHỤ THUỘC vào năng lực của Coach.

Mình thật sự biết ơn những thất bại đã giúp mình nhận ra sự thật này. Không có chúng, chắc hẳn cái Tôi của mình phải to đùng ghê gớm lắm. ^^

Thật ra thì trải nghiệm “đau thương” của mình cũng không có gì mới mẻ. Trong cuốn “The art and practice of leadership coaching”, Marshall Goldsmith (#1 Executive Coach của thế giới) đã chia sẻ rằng những khách hàng mà ông không phải dành nhiều thời gian để quan tâm chăm sóc lại đạt được kết quả mỹ mãn; còn nhóm ông bỏ rất nhiều tâm huyết lại chẳng đi đến đâu.

Đó là vì Coaching là một hành trình phát triển bản thân mà người được coach phải tự chiêm nghiệm từ những câu hỏi của Coach để tìm ra insights cho chính mình và phải tự mình bắt tay vào kế hoạch hành động để thay đổi. Giống như việc tập chạy bộ chẳng hạn. Coach có thể cùng chạy với bạn nhưng Coach không thể cõng bạn trên vai; mà nếu có cõng được thì bạn cũng không thể khoẻ lên.

Do đó, mình cũng nói rõ là mình chẳng thể hứa sẽ mất 1 buổi, 2 buổi hay 3 buổi cho mục tiêu của bạn; vì điều này còn phụ thuộc vào năng lực và sự cam kết của chính bạn trên hành trình này.

Những khách hàng có cam kết cao thể hiện rất rõ trong việc (1) luôn đúng giờ, không bao giờ quên khung thời gian đã hẹn hoặc thay đổi lịch đã hẹn (ai cũng có 24 giờ/ ngày và đều bận rộn, việc cam kết thể hiện bạn thật sự dành ưu tiên cho chương trình này); (2) làm bài tập chu đáo trước và sau các buổi coaching và (3) bắt tay hành động để có kết quả thật sự sau những buổi trò chuyện.

3. Mình không thể “báo cáo”, chia sẻ thông tin/ insights/ gửi report cho sếp của khách hàng hay các bên có liên quan.

Liên đoàn Coaching Quốc tế quy định rõ Bảo mật thông tin là bảo vệ mọi thông tin thu được trong suốt chương trình coaching trừ khi có sự đồng ý từ người được coach. Do đó, cho dù sếp hay các bạn/ anh chị HR là người trả tiền cho các hợp đồng coaching thì Coach vẫn không thể gửi báo cáo riêng. Người được coach nên là người làm công việc này.

4. Mình không thể coach để khách hàng đạt được mục tiêu theo mong muốn của sếp/ HR/ các bộ phận có liên quan mà không có sự đồng thuận của khách hàng.

Mình đã từ chối một vài hợp đồng mà vì lý nào đó, sếp/ HR không thể nói rõ cho nhân viên của mình những hành vi mà họ cần thay đổi nhưng lại mong muốn Coach làm cho họ thay đổi. Điều này là không thể vì chỉ có người được coach mới quyết định thay đổi chính mình hay không.

5. Coach và Coachee (khách hàng) đều có quyền kết thúc hợp đồng trước thời hạn.

Khách hàng có thể kết thúc hợp đồng nếu họ đã tìm được câu trả lời sớm hơn dự định hoặc nhận thấy chương trình không mang lại lợi ích cho bản thân.

Bản thân mình kết thúc hợp đồng sớm hơn dự định nếu mình nhận ra khách hàng không đủ cam kết trên hành trình phát triển bản thân hoặc sẽ tốt hơn nếu khách hàng có được sự hỗ trợ từ những lĩnh vực ngành nghề khác như Mentoring/ Therapy hoặc Training.

Vai trò của Mindfulness?

Mindfulness giúp mình có sự tự ý thức, nhìn sâu vào động cơ bên trong của những quyết định của bản thân để có thể thực hành những nguyên tắc đạo đức nghề nghiệp này. Nó luôn nhắc nhở mình trả lời những câu hỏi như:

Mình nhận hợp đồng này là vì động cơ gì?
Mình quyết định chấp dứt/ không nhận hợp đồng này là do mình sợ bị thất bại/ cái tôi bị tổn thương hay mình thật sự hành động vì lợi ích của khách hàng?

Bạn đang thực hành Nhóm Năng lực Coaching #1 như thế nào?

Thao Pham
ICF Professional Certified Coach

#applyMindfulnessInCoaching

ICF Core Competencies:
https://coachingfederation.org/app/uploads/2021/03/ICF-Core-Competencies-updated.pdf

When and how to refer a client to therapy or other helping professionals: https://coachingfederation.org/app/uploads/2021/01/ClientReferral.pdf