Yêu (Love)

Có ai còn nhớ kỷ niệm của mình với cuốn Học vần tiếng Việt không? Chẳng hiểu sao mình vẫn nhớ như in cái buổi chiều mưa rỉ rả ngồi trên chiếc giường tre ngóc mỏ đợi anh Hai đi mua sách về.

Chả biết ổng có la cà đâu đó chơi trên đường đến tiệm sách không mà sao thời gian trôi qua như thế kỷ. Mình ngồi nhấp nhỏm không yên. Đến lúc ổng về đưa cho cuốn sách, cục háo hức đang ở trên cổ chạy tọt xuống bụng: “Ủa sao má nói có cuốn này là biết đọc chữ rồi tự đọc truyện một mình được?” Mở sách ra chỉ có tụi chữ nó biết mặt mình chứ mình không biết mặt đứa nào. Buồn thiu cất sách đợi ngày đến lớp.

Rồi cái ngày mình biết hết mặt bọn chữ cũng đến. Mình “phục thù” bằng cách ở đâu có tụi nó là mình tìm đọc cho bằng hết. Bà nội kêu đọc báo cho nội, đọc. Sách truyện dày cộp của các chú, đọc. Báo Tuổi trẻ của ba, đọc. Toàn gặm nhấm sách báo người lớn vì đâu có tiền mua Nhi đồng hay Khăn quàng đỏ. Thích nhất là Tuổi trẻ Chủ nhật có trang truyện ngắn. Đọc rồi mơ ước rồi hì hụi viết, rồi bí mật đi bỏ thư vào cái thùng sắt nằm bên kia bên đường. Chờ mãi chẳng thấy bài được đăng. Chắc mình… quên dán tem. 😛

Với mình được viết là niềm vui. Câu chữ đến với mình không quá khó khăn, chắc nhờ đã xây dựng được mối quan hệ với chúng từ hồi còn bé xíu. Ấy vậy mà mình quan sát thấy chẳng phải lúc nào kêu là chúng cũng đến. Có những hôm ngồi đợi cả buổi trời mà chữ nghĩa trốn đâu mất. Viết câu nào ra cũng thấy dỡ tệ. Càng viết càng chán.

Nhưng rồi cũng có những ngày mà câu, từ, ý tứ cứ tranh nhau tuôn ra trên đầu ngón tay mà chẳng cần chút nỗ lực. Mình vừa viết vừa cười tủm tỉm khi nhìn thấy mặt của những con chữ. Có những câu từ mà chính mình còn phải ngạc nhiên: Ủa hôm qua nặn óc không ra, sao giờ ở đây? Hình như có “ai đó” đang viết hộ. “Ai đó” đã mang lại cho mình niềm vui thời thơ ấu.

Sáng nọ, sau một buổi coaching căng não, mình tắt máy bước ra sân. Bên hiên nhà, mấy cây ngò con trong chậu nghiêng nghiêng sắp ngã vì lớn nhanh quá mà rễ lại chưa bám chặt vào lớp đất xốp bên dưới. Mình mang găng tay, bốc đất, rải đều rồi ém nhẹ vào từng gốc một. Cái cảm giác được chạm vào đất, được chạm vào mấy cái thân bé xíu, mấy cái lá mảnh mai, ngửi mùi thơm thơm của ngò mới lớn bất giác làm tim mình ấm lại. Rồi nghe tim nhảy loi choi, rồi tự nhiên nhăn răng cười như một đứa ngố. Mà ngố thật. Tự nhiên thấy đám ngò đáng yêu đến lạ, thấy nắng trong hơn mọi ngày, chim hót vui hơn, gió mát và thơm hơn hẳn. Nhìn sang, “ai đó” cũng đang chơi với bọn ngò:

“Bạn tên gì? Sao trông bạn vừa lạ vừa quen quá đi mất. Dạo gần đây mình gặp bạn hơi nhiều nha”. Mình ngạc nhiên hỏi.

“Bạn không biết tên mình là phải rồi. Bạn nhầm mình suốt. Khi thì nhầm mình với Náo nức, lúc thì với Đam mê rồi Hạnh phúc. Mình là Yêu. Mình chỉ xuất hiện mỗi khi bạn thật sự trân quý, chăm sóc, nâng niu ai đó/ điều gì đó đơn giản bởi vì họ chỉ là chính họ, mà không mong cầu điều gì khác”.

Ồ, cứ ngỡ tim đập loạn nhịp ở cái tuổi 17 là yêu ai đó. Rồi lại ngỡ cái thuở U30-40 cắm mặt cày bừa sáng tối là yêu công ty. Hóa ra Yêu không tốn sức đến vậy. Yêu rất đơn giản và nhẹ nhàng.

Rồi ngỡ ngàng nhận ra Yêu chính là “thủ phạm” làm lu mờ hết lý trí mỗi khi ra quyết định theo đuổi một lĩnh vực mới. Điều này giải thích tại sao mình luôn thấy bối rối mỗi khi ai đó cảm phục sự can đảm của mình khi quyết định bỏ ngang sự nghiệp mười năm để theo đuổi Coaching. Can đảm có nghĩa là phải tiên liệu hết tất cả rủi ro và dũng cảm dấn thân. Sự thật là mình đã chẳng hề nhìn thấy trước bất cứ rủi ro nào. Mình đơn giản là bước đi theo tiếng gọi của Yêu.

Mình đã Yêu mù quáng nhưng mình không hối tiếc. Vì càng đi mình càng trân quý từng trải nghiệm, biết ơn vì được sống trong từng khoảnh khắc trên hành trình này.

Bạn đã từng Yêu điều gì đó mà không hề nuối tiếc?
Bạn có đang lắng nghe thông điệp của Yêu?

Thao Pham
ICF Professional Certified Coach

#loveYOURemotions

Trích dẫn thông điệp của Yêu:
Love: I cherish you just as you are.
The Field Guide to Emotions by Dan Newby.

Oxford dictionary: Cherish: to love somebody/ something very much and want to protect them or it.

Cảm xúc không đợi mời

Thế giới Cảm xúc có đến vài trăm công dân, nhưng mình nhận ra chẳng phải đứa nào cũng thích chơi với mình hoặc thăm viếng mình với tần suất bằng đều nhau.

Có những đứa bản thân mình hiếm gặp như Nổi loạn chẳng hạn :D. Có những đứa mình phải luyện tập theo thời gian mới làm bạn được với chúng như Bình An, Điềm tĩnh, Can đảm… Và có những đứa không mời cứ đến, đến bất cứ lúc nào, chẳng đợi mời và cũng không thể đuổi.

Mình có vài đứa như vậy: Lo nè, Hoài Nghi chính mình nè.

Mà chẳng phải chỉ có mình mình. Bạn quan sát xung quanh mà xem. Có người nói gì ra cùng Buồn Cười, có người lại quá Nghiêm túc, có người rất dễ Cảm thông, có người lại cảm thấy thế giới này toàn những người dễ Ghét, có người rất Liều, lại có người hay Lo, có người luôn Tự tin quá mức, và cũng có người luôn Hoài nghi chính mình…

Ngày mình học được cách trò chuyện với Cảm xúc, lên được kế hoạch rèn luyện để hết Lo, hết Hoài Nghi bản thân, mình sống được những ngày vô lo, tự tin yêu đời. Cứ ngỡ sẽ được sống như thế đến cuối đời nhưng mà không phải vậy. Chỉ cần mình bận bịu công việc, lơ là một tí là tụi nó lại lẻn cửa sau vào nhà, trốn thật kỹ, hành hạ mình ngày này sang ngày khác.

Mình nhận ra, một cách “bí hiểm” nào đó, mình có “sức hấp dẫn” với chúng. Học được cách chuyển hóa những cảm xúc khó chịu giúp mình nhanh nhanh thu nhặt được bài học đắc giá nào đấy, để mau chóng được ở bên những cảm xúc dễ chịu, chứ chẳng bao giờ có thể loại bỏ chúng hoàn toàn ra khỏi cuộc đời mình.

Mà tại sao lại phải loại bỏ những cảm xúc khó chịu? Những bài học vô giá từ các bạn ấy luôn giúp mình được “lớn lên” từng ngày từ những trải nghiệm của chính mình, giúp mình yêu bản thân hơn, thấu hiểu cho mọi người xung quanh hơn và cảm nhận cuộc sống thật nhiều ý nghĩa.

Đó là trải nghiệm của mình về những bạn Cảm xúc không mời mà tới.

Bạn có “sức hấp dẫn” với những vị khách không mời nào?
Bạn đang “tiếp đón” các bạn ấy ra sao?
Các bạn ấy đang mang đến những bài học quí nào cho bạn?

Thao Pham
ICF Professional Certified Coach

#loveYOURemotions

Cô Đơn (Loneliness)

Cô đơn (tạm dịch từ Loneliness) có đôi má phúng phính, hay mè nheo, thích độc chiếm bạn bè. Nó thường rủ rỉ: “Bạn bè có gì vui đâu. Đứa nào cũng chán òm. Mình với bạn là đủ òi”.

Chơi với Cô đơn sẽ được nó chìu chuộng hết mức. Nó dắt mình đi mua sắm, du lịch, ăn uống, luôn khuyến khích mình làm những thứ mình thích. Nó có thể ngồi hàng giờ với mình, chén tù tì từ món nọ đến món kia mà không biết chán.

Cô đơn có đứa em sinh đôi tên Một mình (tạm dịch từ Lonesomeness). Nếu Cô đơn mang đến cho mình cảm giác thiếu thiếu một điều gì đó khó diễn tả thì Một mình làm cho mình cảm thấy hài lòng với việc chẳng có ai xung quanh.

Thông điệp của Cô đơn: Mình lẻ loi và cảm thấy thiếu một điều gì đó.
Thông điệp của Một mình: Mình chỉ một mình và mình thích vậy.

Hồi mới được học về Coaching và bắt đầu hành trình tìm hiểu thế giới Tâm lý học, mình có cảm giác như cá gặp nước. Cái gì cũng thấy hay, cái gì cũng thích. Thích nhất chuyện đã có thể nhìn sâu vào từng ngóc ngách của bản thân, ngày một hiểu chính mình hơn, lý giải được nhiều điều đã từng làm mình trăn trở bao năm qua, ra được nhiều quyết định vô cùng hài lòng mà không cần phải hỏi xin ý kiến của bất kỳ ai.

Thế là đâm ra thích được một mình chiêm nghiệm, suy ngẫm, tự tìm ra lời giải cho tất cả những vấn đề của mình. Rồi cũng đâm ra lười gặp bạn bè. Có “ai đó” bắt đầu nói “Gặp bạn bè làm gì. Tụi nó nói mấy chuyện chán phèo à. Suy nghĩ của bạn giờ sâu lắm rồi, có ai hiểu được bạn như chính bạn nữa đâu. Ra ngoài chơi làm chi cho mệt. Ở nhà vui hơn”.

Mình thầm nghĩ: “Giọng ai vậy ta? Chắc Một mình rồi. Chứ mình đâu có Cô đơn. Công việc bề bộn, gặp khách hàng và đối tác mỗi ngày, bạn bè nếu không gặp mặt cũng có hội nhóm tám nhảm xuyên lục địa. Chắc chắn mình không thể chơi với Cô đơn rồi”.

Một ngày kia mình đâm ra sợ đủ thứ, từ sợ bệnh, sợ thất bại, đến cả sợ chết mà chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Một hôm sợ quá gọi một “nhóc bạn” (bạn nhưng nhỏ hơn mình) đang làm nghiên cứu sinh ngành Dược ra hỏi chuyện bệnh này bệnh kia. Gặp em nó có chừng ba mươi phút mà thấy Sợ bay biến đâu mất. Cái cảm giác được kết nối, được lắng nghe, được hiểu thật khó tả và mầu nhiệm. Dụi mắt nhìn sang, ôi trời, mình đã rủ Cô đơn đến ở chung mà cứ tưởng Một mình. Hai má nó phúng phính thế kia, ngày ngày rủ mình ăn Pizza 4Ps cơ mà.

Không phải đợi lâu, mình lên lịch gặp lại bạn bè, siêng năng cafe, ăn trưa, hàng quán. Bạn bè thân cũ không thể hiểu những điều mình mới học được, mới ngộ ra được trên hành trình mới cũng không sao. Gặp bạn cũ mình nói chuyện cũ, giúp đỡ nhau ở lĩnh vực cũ. Điều mình thấy thiếu mà bạn cũ không có được, mình tạo kết nối mới, tạo nhóm với toàn bạn mới như nhóm Mindfulness Lovers. Tụi mình tuy mới nhưng chung đam mê, sở thích, mỗi ngày đều chia sẻ, thực tập, động viên nhau rèn luyện và phát triển. Mình thấy thật sự đủ đầy, thấy vững chải cả trong lẫn ngoài.

Mình học được bài học: Có thể chẳng có ai có thể hiểu mình toàn vẹn. Có thể chẳng có ai sẽ có mặt đúng lúc những khi mình cần họ nhất. Đừng vì thế mà tự khép kín. Đó là cơ hội để mở thật rộng cửa để chào đón bạn mới, những người có cùng đam mê, sở thích. Nếu người này không thể hiểu ta ở khía cạnh này, sẽ có một người khác hiểu. Nếu trong lúc nguy cấp, không có bạn này thì sẽ có bạn kia. Và mình cũng chẳng thấy áp lực ở chiều ngược lại.

Cô đơn có bao giờ ghé thăm bạn?
Nó đang nói bạn thiếu điều gì?
Bạn sẽ làm gì để làm đầy chính mình?

Thao Pham
ICF Professional Certified Coach

#loveYOURemotions

Trích dẫn thông điệp của Cô đơn và Một mình:
Loneliness: I‘m alone and something is missing.
Lonesomeness: I am alone yet I feel complete.
The Field Guide to Emotions” and “The unopened gift” by Dan Newby.

Cảm xúc luôn sống bầy đàn

Quan sát Cảm xúc một thời gian, mình nhận ra hiếm khi nào một cảm xúc đơn lẻ đến chơi một mình. Mỗi lần đến, cả bọn ào ào xông vô. Có đứa sẽ dồn dập chào hỏi, có đứa nem nép đi vào và cũng có đứa len lén luồn cửa sau, chui rúc đâu đó, lâu lâu chạy ra phá phách làm mình mệt mỏi.

Những đứa mình có thể nhìn thấy rõ ràng trước mắt thường chỉ nắm giữ phần bề nổi của tảng băng sự thật. Tìm cho ra (vài) đứa bạn nó đang cố tình bao che mới có thể nhìn thấy toàn bộ câu chuyện và lớn lên từ trải nghiệm của chính mình.

Ngày xưa mình rất bị dễ tổn thương bởi những chuyện vặt vảnh. Cứ như hồi mình học lớp đào tạo Coach của The Coach Partnership. Tụi mình tám người lập nhóm WhatsApp học chung. Lâu lâu ai đó không hiểu thì hỏi để đám còn lại cứu bồ. Hễ mỗi lần bạn nào đó quên cảm ơn mình vì đã giúp (có thể vì bạn ấy bị nhấn chìm trong vô vàn câu trả lời của mấy đứa kia), là mình lại thấy Ấm ức (Resentment) khó chịu dai dẳng. Có đôi khi lại thấy Ghét Ghét người đó. Thì ra đằng sau Ấm ức là Hoài nghi chính mình (Self-doubt), nghĩ rằng “chắc quan điểm của mình không có giá trị nên người ta không thèm quan tâm”.

Sau khi lôi Hoài nghi ra ánh sáng, lắng nghe bạn ấy mới phát hiện bạn đang ôm giữ niềm tin “Tất cả những thành công của mình là do may mắn”. Niềm tin này giúp mình không ngừng phấn đấu nhưng cũng chẳng bao giờ cho phép mình tự công nhận nỗ lực của bản thân. Thế là Hoài nghi được dịp cư trú trong nhà thường xuyên mà mình không hề hay biết. Mình chỉ thấy được Ấm ức, đôi khi biến thành Giận rồi Ghét ở trên bề nổi của vấn đề.

Từ lúc nhìn ra được Hoài nghi, có được giải pháp rèn luyện cho bản thân (trân trọng những nỗ lực của chính mình từ việc nhỏ nhất), không chỉ Hoài nghi không đến thăm mình nữa mà Ấm ức, Ghét cũng không đến khi gặp lại những trường hợp tương tự.

Bạn có quan sát được những vị khách Cảm xúc đến chơi với mình mỗi ngày? Mỗi lần tụi nó đến, bạn có giải mã được câu chuyện thú vị nào về chính mình không?

Thao Pham
ICF Professional Certified Coach

#loveYOURemotions