Tội lỗi (Guilt)

Tội lỗi có ước mơ sau này được làm thầy Giám thị. Hễ mình làm gì đó sai sai là nó không bao giờ để yên.

Thông điệp của Tội lỗi: “Khi làm điều đó, mình đã phá vỡ TIÊU CHUẨN của chính mình.”

Hôm trước Tết, trời se lạnh, trong vô vàn món ăn quê nhà không thèm, lại đâm thèm món Masala nấm ăn với bánh Nann tỏi của các bạn Ấn. Buổi xế không ăn, dành bụng để ăn thiệt ngon buổi chiều. Chiều ngồi chờ anh Grab giao hàng, sung sướng mở hộp, mùi thơm nức, chấm miếng bánh Nann thì: Ủa cái gì vậy ta? Sao có mấy miếng thịt cừu?

Thì ra bạn chủ quán muốn lấy lòng khách đã tự động “nâng cấp” món Masala nấm rau củ thành Masala cừu. Từng là fan ruột của Masala cừu, đã từng ăn mỗi trưa không biết ngán, sao mình không biết đây là món tuyệt chiêu của các nhà hàng, nhưng giờ thì bụng sôi réo mà đồ ăn ngon trước mắt lại không được ăn. Giận quá bốc ngay điện thoại liền:

“Chị ơi hồi nãy đặt Masala nấm sao giờ có thịt cừu?”
 “Món có cừu đắt tiền hơn đó chị
 “Nhưng ở nhà ăn chay làm sao ăn được?”
Sững sờ trong vài giây…
“Xin lỗi chị tại anh đầu bếp ảnh nấu…”

Vài phút sau “Chị ơi, cho em địa chỉ để giao hàng lại, tụi em thấy áy náy quá “Thôi lỡ rồi, không sao

Chỉ có vậy mà Tội lỗi nó theo dằn vặt mình cả buổi chiều “Người ta thấy bạn thích món ăn của người ta, đặt hàng lần hai nên người ta cho bạn thêm cừu, vậy mà bạn không chịu đợi nguôi giận nhắn tin là được rồi, gọi điện phàn nàn làm chi để quản lý và đầu bếp phải to tiếng với nhau.”
“Vậy bạn nói mình nghe là mình đã phá vỡ TIÊU CHUẨN gì của bản thân?”
“Bạn đã hứa cố gắng không tạo ra năng lượng xấu cho người xung quanh và lần này bạn đã vi phạm”
“Uhm… mình đã vi phạm lần này vì mình quá đói. Mình chấp nhận là chưa sống được như tiêu chuẩn đã đặt ra trong trường hợp này. Lần sau mình sẽ đợi nguôi giận hẳn rồi mới nói chuyện với người ta.”

Tội lỗi ra đi và lòng mình nhẹ nhàng hơn.

Đó là câu chuyện của vài tuần trước. Tội lỗi chỉ ở cạnh mình vài giờ. Ngày xưa nó ở với mình lâu lắm, đôi khi cả tuần rồi thỉnh thoảng lại mang chuyện cũ ra nhắc nhở. Nó cũng ở với các bạn khách hàng của mình lâu nữa. Có bạn gặp mình mà mệt mỏi vì nó cứ theo lãi nhãi kết tội người ta. Cho đến khi hỏi ra tiêu chuẩn gì, từ đâu bạn lại tự đặt ra những tiêu chuẩn đó thì mới nhẹ lòng.

Khá nhiều trường hợp tiêu chuẩn các bạn tự đặt ra là cận trên của sự hoàn hảo như không bao giờ làm cho người khác buồn, luôn luôn phải giúp đỡ người khác trong mọi hoàn cảnh, … mà chưa nhận ra rằng chúng ta sẽ không bao giờ chạm đến sự hoàn hảo, chúng ta vẫn đang trên con đường phát triển bản thân, mỗi ngày tiến một bước gần hơn đến sự hoàn hảo là tuyệt vời lắm rồi.

Đặt ra tiêu chuẩn để vươn tới, để trở thành phiên bản tốt hơn mỗi ngày là điều đáng quý. Nhưng nếu Tội lỗi đang thăm viếng bạn quá thường xuyên, hút hết năng lượng tích cực của bạn thì đã đến lúc bạn cần “nói chuyện” với bạn ấy để xem xét lại những tiêu chuẩn mình đang tự đặt ra cho chính mình. Bạn có thể thử những câu hỏi sau:

  1. Mình đã phá vỡ những tiêu chuẩn nào của bản thân trong tình huống đó?
  2. Những tiêu chuẩn đó từ đâu mà ra?
  3. Mình sẽ giữ hay sẽ điều chỉnh lại bộ tiêu chuẩn này?
  4. Nếu giữ lại, mình sẽ làm gì để không vi phạm lần sau?
  5. Nếu thay đổi, mình sẽ thay đổi như thế nào?

Thao Pham
ICF Professional Certified Coach

#loveYOURemotions

Trích dẫn thông điệp của Tội lỗi:
Guilt: In doing that, I broke my own standards.
The Field Guide to Emotions by Dan Newby.

Đầu năm nói chuyện đọc sách

Năm nay mình ăn Tết kỹ quá. Lặn mất vài tuần trước Tết rồi hết mùng mà cứ lần lựa mãi chưa chịu trồi lên. Có bạn nhắn tin hỏi han không biết mình có bị làm sao không. Thương ghê. Thủ phạm là tụi Cây con và bọn Sách. Hễ ngồi với chúng là thời gian trôi vèo vèo, chẳng còn biết mùng mấy, thứ mấy trong tuần hay ngày nào trong năm nữa.

Ngẫm lại từ lúc tạm biệt trường lớp xong thì mình đâu có mọt sách dữ vậy. Chính xác hơn là mình ngán đọc sách lắm vì những nỗi sợ vu vơ: sợ lãng phí thời gian nếu vớ nhầm một quyển sách dỡ tệ, sợ không nhớ hết tất cả những ý hay trong sách thì lãng phí kiến thức, sợ không thể áp dụng những kiến thức trong sách thì tiếc công đọc sách, sợ học phải kiến thức sai… Ôi thôi một ngàn lẻ một nỗi sợ. Thế là những năm tháng ấy mình toàn đọc … tiểu thuyết tình cảm lãng mạn với lý do: luyện tiếng Anh. =))

May thay con đường Coaching đã giúp mình lấy lại thói quen đọc sách. Ban đầu đọc vì bị Thầy Cô bắt. Sau đó đọc vì thấy mình thiếu kiến thức dữ quá. Lâu dần thì thấy khó chịu nếu tối tối không đọc vài trang trước khi đi ngủ.

Và mình nhận ra rằng…

(1) Không có sách dở, chỉ có sách đến với mình sai thời điểm.

Trên kệ sách của mình có nhiều cuốn chưa hề được đụng đến trong vài năm. Chúng được mua từ cái thời mình hay ra nhà sách gom cuốn nào nổi nổi, đẹp đẹp mà bạn bè đang bàn tán. Cứ tưởng chẳng bao giờ đụng đến nhưng có vài lần bí bách, mình lật giở lung tung lại tìm được chìa khoá từ một cuốn bị bỏ xó. Lúc đó phải nói là sung sướng đến lặng người. Vài lần như thế và mình học được bài học: Sách hay là sách đến đúng thời điểm.

Do đó đừng vội vứt một quyển sách nào đó bạn đã lỡ mua mà đọc vài trang đã thấy chán. Hãy cất chúng kỹ lưỡng, biết đâu được bạn sẽ cần đến vào một ngày nào đó.

(2) Đừng kỳ vọng quá nhiều vào một cuốn sách.

Sẽ rất hiếm gặp một cuốn nào đó làm cho bạn phải quên ăn, quên ngủ để ngấu nghiến cho bằng hết. Đại đa số cuốn mình gặp sẽ là thú vị ở phần đầu, bắt đầu chán ở khúc giữa nhưng rồi sẽ càng lúc càng thú vị ở khúc sau.

Ngày xưa mình sẽ bỏ cuộc nếu giọng văn làm cho mí mắt mình bắt đầu sụp xuống. Nhưng giờ mình lì hơn và đọc cho đến cùng, bất chấp câu chữ cứ trôi qua như nước đổ đầu vịt. Vì con vịt mình đã trải nghiệm cái khoảnh khắc sắp ngủ thì một cụm từ hay vài dòng ngắn ngủi lại làm sáng bừng cả tâm trí. Lúc đó có cảm giác mình đã tìm được mảnh ghép cuối cùng của một bức tranh bí ẩn và giờ thì chỉ việc cười toe toét chiêm nghiệm ý nghĩa của bức tranh.

Mình cũng bỏ thói cầu toàn là phải áp dụng được ít nhất vài điều nào đó ngay lập tức vào cuộc sống. Mình tin rằng kiến thức đọc được sẽ nằm lại đâu đấy trong tiềm thức và sẽ trồi lên giúp mình vào đúng thời điểm. Đó là những khoảnh khắc mình tự phục “sự thông thái” của mình khi trả lời một câu hỏi lạ lẫm trong workshop, làm cho người nghe phải oà ồ, nhưng kỳ thực là kiến thức từ một cuốn sách nào đó.

Vài dòng chia sẻ đầu năm. Chúc các bạn năm mới sẽ thu nhặt được thật nhiều kiến thức mới từ sách nhé!

Thao Pham
ICF Professional Certified Coach

Tức (Resentment)

Tức tính tình giống Giận. Nó cũng không chịu được bất công. Nhưng Tức rất kiệm lời và kín đáo. Ngoài mặt chẳng ai biết chuyện gì đang xảy ra nhưng bên trong bao giờ nó cũng có vài quả bom nổ chậm. Đôi khi Tức nhặt bom chỗ này rồi cho nổ chỗ kia. Đôi khi nó để dành vài quả rồi cho nổ luôn một lần. Mỗi lần như thế khả năng công phá ngoài sức tưởng tượng. 

Hiểu nôm na, Giận là khi ta có thể xả cục lửa ra bên ngoài còn Tức thì đành phải giấu nhẹm vào trong vì người ta tức thường có quyền lực lớn hơn mình, hoặc ta không (dám) làm gì được họ.

Thông điệp của Tức: Chuyện này không nên là như vậy; chuyện này thật BẤT CÔNG; đáng lẽ ra mình không phải chịu cảnh này (Tạm dịch từ: This shouldn’t be like this, this is unfair; I shouldn’t have to do this).

Chuyển hoá năng lượng của Tức cũng không khó. Tương tự như Giận, mình chỉ cần hỏi bạn ấy vài câu:

  1. Điều gì bạn cảm thấy bất công?
  2. Điều đó có thật sự bất công?
  3. Nếu chuyện đó thật sự bất công, làm sao để lấy lại công bằng mà không trừng phạt người kia?

Mình đã từng tức một “người” rất đặc biệt: ông Trời.

Đó là một ngày cuối năm. Trong cái tĩnh mịch của đêm Giao thừa, Tức ngồi ấm ức: Mình đã mỏi mệt mà sao đi hoài vẫn chưa tới. Mà mình có mong cầu điều gì to tát đâu, chỉ mong sao Lo nó đừng lãi nhãi chuyện cơm áo gạo tiền. Chẳng phải so đo với ai, chỉ cần so sánh với chính mình của vài năm trước, có cống hiến được như bây giờ mà vẫn thanh thơi sống đời nhàn hạ. Cuộc sống quá bất công!

Tức ngồi khóc. Mình để nó khóc đến mệt nhoài rồi hỏi nó: “Mà bạn có chắc là bây giờ bạn cống hiến cho xã hội nhiều hơn ngày xưa?”

Tức sững sờ: “Ừ ha, thiệt ra mình không chắc lắm. Ngày xưa mặc dù không làm công việc như bây giờ nhưng mỗi tháng mình đều đặn đóng góp cho một tổ chức nào đấy. Bây giờ mình đâu còn làm được như ngày xưa”.

Tức bỏ đi. Mình gọi Liều (Boldness) ra lên kế hoạch cho chặng tiếp theo: thiết kế cuộc sống mình hằng mơ ước. Mình sẽ làm những gì mình thích và cho là đúng; sẽ phớt lờ Lo cho đến khi tài khoản không còn khả năng chi trả. Lúc ấy nếu có phải quay lại hành trình cũ mình cũng an lòng.

Liều và mình làm thiệt. Mỗi khi đi gặp khách hàng, hai đứa nói rõ với họ những gì mình làm được, những gì mình không làm được và cần sự hỗ trợ/ nỗ lực của họ thì dự án mới thành công. Tưởng đâu nói rõ những mặt trái sẽ làm mất lòng tin nơi đối tác nhưng sự chân thật lại mang về cho tụi mình nhiều hợp đồng hơn.

Không thể tự mình đóng góp vật chất cho các tổ chức như ngày xưa thì tụi mình mở những chiến dịch gây quỹ. Mình vui vì được bận rộn có ích. Khách hàng vui vì vừa được việc lại vừa cùng mình đóng góp cho xã hội.

Năng lượng của Tức đã được chuyển hoá thành Liều (Boldness) và Đủ đầy (Fulfilment).

Lần tới, bạn hãy thử ba câu hỏi trên khi Tức viếng thăm nhé. Chúc bạn chuyển hoá năng lượng của bạn ấy thành công!

Thao Pham
ICF Professional Certified Coach

#loveYOURemotions

Trích dẫn thông điệp của Tức:
Resentment: It shouldn’t be like this; this is unfair; I shouldn’t have to do this.
The Field Guide to Emotions by Dan Newby.

Lead with YOUR Strengths – Xây dựng THƯƠNG HIỆU cho team

Sau một năm ngừng phát sóng thì Lead with YOUR Strengths đã trở lại bằng buổi phỏng vấn bỏ túi với Hằng. Hằng hiện nay là Brand Manager của nhãn hàng Eugica, công ty Mega Lifesciences. (Nhân tiện thì Eugica là nhãn hàng thảo dược đã cứu mình nhiều lần trong những đợt cảm cúm năm nay :D).

Gặp lại Hằng sau hơn một năm để nói chuyện về StrengthsFinder, mình đã học được những insights rất thú vị:

  1. Khi hiểu rõ bộ tài năng vượt trội của mình thì mình có thể tự tin dẫn dắt team bằng phong cách của riêng mình, không cần phải bắt chước ai.
  2. Khi thật sự hiểu bản thân, biết mình độc đáo theo cách riêng của mình và những người xung quanh cũng vậy thì mình có nhu cầu lắng nghe, thấu hiểu team mình nhiều hơn, từ đó xây dựng kết nối với team tốt hơn.
  3. StrengthsFinder không chỉ dừng ở việc tăng sự tự nhận thức mà còn dùng để không ngừng hoàn thiện và phát triển bản thân, xây dựng thương hiệu cá nhân và cho cả team của mình.

Hy vọng vlog hôm nay sẽ truyền chút cảm hứng cho những bạn đang ở vị trí giống Hằng hoặc chuẩn bị lên những vị trí quản lý nhé!

https://youtu.be/3cPR3QUzgxE