Tough feedback facilitates growth

A few years ago I got tough anonymous feedback in a year-end performance review by someone. On investigation, I silently hated that person for about two years even though he was my partner in crime. After two years, the feedback turned out to be from a different person. I kept my full hatred towards the second person for other two years.  

Telling you that story just to prove that I was not a big fan of tough feedback. I hated it! 

Until one day I woke up with boredom – the emotion I am scared the most. It brings me nothing but the emptiness of passion, fulfillment and satisfaction. It took me a few weeks to come to an entirely new realization that I have hit a plateau on my mastery journey and the remedy for it is tough feedback in order to facilitate my growth. 

Ironically that is the remedy I usually gave to many of my senior clients who believed they had no room for further growth. We never know our blind spots, don’t we?

Immediately, I reached out to my close friends, seeking their tough feedback and they make me energized again though some of them still hurt. In my life, I have never imagined one day I appreciate tough feedback that much. 

Therefore, if you wake up every morning with boredom, ask yourself if you need tough feedback to gain back your energy. Remember to seek for opinions of those you trust and those who truly care about you but dare to break your heart. 

Another implication for leaders who are a big fan of tough feedback:

It is always good to facilitate growth when your employees have reached their plateau on their mastery journey. However, ensure you understand the intensity level which they can endure, otherwise, you’ll make them collapse with resentment and hatred – sometimes it takes years as in my case :). 

The most positive spectrum you can consider is 5 positive : 1 negative feedback in ‘How full is your bucket’ by Tom Rath and ‘Feedforward’ by Marshall Goldsmith. You can adjust from there. I trust your sharp observations and understanding of your team members. 

Enjoy reading and I appreciate your tough feedback on my post too! 

Written by Thao Pham

ICF Professional Certified Coach

Stress

Too much stress is not good. You cannot think straight or respond wisely or even collapse. But an appropriate dose of stress is important to have a fulfilled work and life. Surprised?

How many times have you achieved success without stress? A lot, rare or none? Even if you achieved something effortlessly, how did you feel at that moment? Were you proud of yourself, extremely happy, or feel nothing or cannot recall? 

So too much stress is not good and neither is the emptiness of it. What’s more? An appropriate dose of stress is crucial to our personal development growth. Another surprise?

When an external stressful factor hits us, it tells little about the person who initiates it but telling more about an area inside ourselves which requires our attention to make it stronger in order to deal with that stressful situation. 

Many years ago in gossip, my peers and I felt really angry when a story was disclosed. In an important meeting with the presence of our Global Vice President, a senior manager was shouted by his boss  ‘You are wrong, you know nothing about your market’ when he was presenting his opinion. 

At that time, our anger towards that insulting comment was accepted as common sense. Now with the coaching knowledge, I looked at that stressful situation in a different view: it told me to take care of my confidence about the knowledge, my expertise in that area, not wasting my energy to care about the person who made that comment. 

If you find it hard to relate to my story, imagine you were Einstein and were shouted by someone ‘You are wrong. You know nothing about the theory of relativity’ during your presentation, what would you respond and how would you feel? 

Stress, therefore, can be a great indicator to work on our blind spots – the areas that make us easily vulnerable by external factors. By taking full responsibility to work on ourselves, we are able to boost our inner strengths, becoming a better version of who we are today and we will definitely be rewarded after each level of competence. 

How much stress is ‘appropriate’? It depends on each person’s power of endurance. So stop wasting time and energy to blame external stressful factors, take full responsibility to make ourselves stronger is a great way to thrive in this VUCA world. 

Written by Thao Pham

ICF Professional Certified Coach

Lợi ích của StrengthsFinder

“Sao StrengthsFinder chưa phổ biến ở Việt Nam như những công cụ coaching khác vậy chị?”. 

Câu hỏi của bạn Trưởng phòng một công ty Dược vài hôm trước đã làm tôi khựng lại vài giây. Tôi choáng vì mình đã bị hỏi/ nhận xét câu tương tự như vậy đến 3 lần liên tiếp trong vài tháng gần đây. 

Lần một là khi đang ngồi họp với bạn HR và anh sếp Tổng giám đốc công ty, bạn nói: “Em phải tìm mãi mới ra Thảo đó anh”. Tôi chỉ cười. 

Lần hai là một bạn HR khác: “Tình cờ em thấy khóa học của chị trên fanpage, chứ em cũng chưa bao giờ nghe đến chị”. Tôi cũng cười. 

Lần ba thì tôi được gặp bạn Trưởng phòng này là nhờ một anh đồng nghiệp người Thái của bạn giới thiệu. Anh ấy biết profile của tôi qua trang web của Gallup. Anh ấy là ai thì tôi chưa từng gặp và lần này thì tôi không cười được. Cái niềm tin rằng tôi đã giới thiệu công cụ này đủ nhiều và đủ rộng bị “rung lắc dữ dội”. Và thế là chấp nhận thực tế phủ phàng: “Chắc tại chị làm marketing không đủ tốt vì Gallup StrengthsFinder là công cụ đã được nghiên cứu và có mặt hơn 80 năm trên thế giới. Tại VN chị cũng đã mang công cụ này đến gần 10 công ty đa quốc gia rồi”. 

Hồi mới biết đến StrengthsFinder khi được Unilever Asia Ltd (Singapore) cho đi học, tôi đã mong muốn mang nó về quê nhà ngay lập tức. Vì tôi cảm nhận được sự thay đổi của bản thân. 

Về CÁ NHÂN, tôi thấy mình dù đã đi làm gần 15 năm, được công nhận rất nhiều về những đóng góp cho công ty nhưng vẫn chưa thực sự tự công nhận bản thân mình, chưa thật sự tự tin để nắm bắt những cơ hội vì mình chưa hiểu rõ hết tiềm năng của bản thân, lại đôi khi dao động khi nghe những nhận xét về những điều không phải là thế mạnh của mình. Hiểu bản thân qua công cụ StrengthsFinder tôi thấy VỮNG TỪ BÊN TRONG và tôi cũng mong muốn mọi người được trải nghiệm cảm giác đó. 

Khi mang công cụ này về COACHING CHO TEAM ở các công ty đa quốc gia, các bạn/ anh chị Leaders đã giúp tôi nhìn thấy nhiều lợi ích khác:

SẾP HIỂU NHÂN VIÊN: 

(1) dễ dàng có những buổi nói chuyện trao đổi về định hướng phát triển nghề nghiệp: chuyên sâu (thành chuyên gia) hay quản lý tổng thể.

(2) dễ dàng có những buổi trao đổi giúp nhân viên rèn giũa tài năng của mình bằng ngôn ngữ chuyên nghiệp và tích cực. 

NHÂN VIÊN HIỂU SẾP:

(1) Dễ dàng tận dụng thế mạnh của sếp như cách nói dễ thương của một bạn Manager: “Chị ơi, workshop làm sao cho nhân viên em tụi nó hiểu rõ em có tài năng gì để sử dụng triệt để nha chị. Em sẵn sàng hỗ trợ hết lòng, tụi nó không cần ngại ngùng gì hết”.

(2) Dễ dàng nói chuyện với sếp để được làm những công việc/ dự án phù hợp với bộ tài năng của mình. 


CẢ TEAM HIỂU NHAU:

(1) Dễ dàng thông cảm cho nhau vì hiểu rằng người kia đang dùng tài năng chưa khéo léo chứ chẳng có ý gì. 

(2) Trân trọng tài năng của nhau và phối hợp nhịp nhàng.

Một cách dùng sáng tạo nữa được các bạn senior Managers và các anh chị C-level “phát minh” đó là ĐỊNH HƯỚNG BƯỚC CHUYỂN CÔNG TÁC TIẾP THEO sang các phòng ban khác cho phù hợp với thế mạnh của mình. 

Gần đây cũng có một số bạn Managers có tâm mua gói one on one coaching cho các nhân viên sắp nghỉ việc của họ. Họ mong muốn các bạn này thật sự tự tin khi phỏng vấn sang công ty mới, không vì chuyện mình không phù hợp với một nơi lại làm bản thân nhụt chí. 

Đó là những lợi ích mà tôi đã học được từ những khách hàng đáng yêu và đáng kính của mình. Cái câu người Coach học nhiều từ khách hàng của họ không bao giờ sai cả. 

Gallup sắp có Summit (tổ chức hàng năm ở Omaha, NebraskA) năm nay online và đã mời được Global CHRO của Ford Motor Company và Unilever (trong ảnh). Tôi sẽ chia sẻ thêm nếu nhận được thông tin chi tiết. 

Các bạn HR hay Leaders nếu muốn hiểu thêm công cụ StrengthsFinder, đừng ngần ngại liên hệ tôi qua email pham-t-thanh.thao@overflowingbuckets.com. Tôi sẽ rất vui được tìm hiểu về mục tiêu của nhóm/ công ty bạn và sẽ thiết kế những chương trình phù hợp. 

Pham Thi Thanh Thao

Gallup Certified-Strengths Coach

ICF Professional Certified Coach

Compassion (Lòng trắc ẩn)

“Our human compassion binds us to one another – not in pity or patronizingly, but as human beings who have learnt how to turn our common suffering into hope for the future”. 

– Nelson Mandela

Compassion (tạm dịch là Lòng trắc ẩn – ai dịch hay hơn, comment ở dưới bài này giúp, mình sẽ “chôm” và để lại lời cám ơn :)). 

Lòng trắc ẩn hay bị nhầm tưởng là cảm xúc chỉ đạt được khi ta bỏ danh vọng lại phía sau, vứt hết hoài bão, quên luôn bạn bè (nhất là mấy đứa chuyên rủ đi chè chén cuối tuần), vượt sông lội suối, tìm đến ngọn núi nào cao thiệt cao, leo lên đấy ngồi tu luyện mấy chục năm đến khi râu tóc bạc phơ. Có ai nghĩ vậy không? Tôi của ngày xưa nghĩ về cảm xúc này là vậy đó. Xong chặc lưỡi lắc đầu “Thôi khó quá bỏ đi”. 

Mà luyện để làm chi? Nó là cảm xúc dành cho các vị thiền sư mà. Mình người thường không cần luyện đâu. Đáp án: Cần! Rất cần! Đặc biệt là trong giới văn phòng, nơi chúng ta luôn phải đối mặt với những bất đồng quan điểm, tranh cãi (được gọi với cái tên rất chuyên nghiệp: Debate), xung đột (tên kiêu sa không kém: Conflict), hiểu nhầm (mà cứ đinh ninh là mình hiểu đúng)… rồi dẫn đến Tức giận (Anger & Resentment). 

Luyện có khó không? Không khó chút nào! Chỉ cần bạn làm hai chuyện: (1) Tò mò (Curiosity), (2) Thương (bản thân) mình một chút. Nghe có vẻ không liên quan nhỉ? 😉

Đầu năm tôi nhận được một hợp đồng làm hội thảo StrengthsFinder cho dàn quản lý cấp trung và cấp cao của một công ty đa quốc gia. Toàn bộ gần mười hội thảo đều thực hiện qua Zoom để tránh sự quấy nhiễu của bạn Corona. Hai hội thảo đầu tiên cho bộ phận Nhân sự và nhóm Management Trainees diễn ra vô cùng sôi nổi với thật nhiều năng lượng, tiếng cười, hàng loạt câu hỏi và trả lời tuôn ra không dứt. Hai buổi chiều dài trôi qua trong chớp mắt. Kết quả khảo sát có điểm số cao, hứa hẹn thành công vang dội cho toàn bộ dự án. 

Ngay khi hội thảo được mở rộng cho cấp quản lý của các phòng ban khác thì không khí khác hẳn. Một số camera nhất định ngủ trưa, làm cách gì cũng không chịu mở mắt; các bàn phím lại năng nổ quá mức, lọc cọc làm việc suốt; điện thoại chí chóe nằng nặc đòi được nói chuyện riêng với chủ nó. Kết quả khảo sát không tốt với một số nhận xét đau lòng, dù tôi và các bạn đối tác phòng Nhân sự đã cố gắng làm đủ mọi cách để giúp mọi người tập trung và làm không khí lớp học thoải mái nhất. 

Hôm ấy là sáng sớm thứ bảy mà Giận nhất định bắt tôi ngồi vào bàn gõ một chiếc email gửi các bạn HR. Mình đã làm hết sức rồi còn gì, lại còn cho nhiều hơn lúc dạy offline nữa chứ. Lúc đó chẳng nhớ thông minh cảm xúc gì đâu, cũng email cho người ta giận hờn đòi … nghỉ dạy. May thay còn chút bình tĩnh cuối thư mời họp tìm giải pháp. 

Các bạn đối tác sau khi hiểu những khó khăn của tôi thì chia sẻ rất chân thành về những khó khăn của học viên. Trong nhiều thông tin tôi nghe được, cụm từ “được đề cử tham gia khóa học” không hiểu sao lại để lại ấn tượng sâu sắc nhất. 

“Được đề cử đi học” có nghĩa là một ngày trời đẹp như mọi hôm, bạn đang ngồi ở bàn làm việc, cắm mặt phân tích, làm báo cáo, trả lời điện thoại của đối tác với hàng tá các cột mốc phải nộp bài đang chờ đợi bạn. Và rồi ‘ding’ từ trên trời rơi xuống hộp thư bạn một chiếc email của sếp với dòng chữ: “Chúc mừng! Bạn được đề cử đi học khóa “Yêu tài năng và thế mạnh của mình”…” Mục tiêu của khóa học được viết rất chi tiết trong email cùng hàng loạt những lợi ích của nó. Nhưng email dài quá mà cái danh sách công việc hôm nay lại còn dài hơn. Bạn chặc lưỡi “Thôi chút nữa đọc sau”. Và cái lời hứa “chút nữa” bị nhấn chìm sau vài chục cái email khác. Ngày hội thảo rồi cũng đến, bạn nhớ ra chưa đọc nội dung khóa học rồi bạn tự nhủ “Thôi vào lớp thế nào giảng viên cũng nói cho nghe”. Và rồi giảng viên là tôi, cứ đinh ninh rằng mọi thứ đã được thông báo tường tận và những học viên đến lớp là những người đã tự đăng ký ghi danh cho chương trình này. Ngồi trong lớp vài tiếng đồng hồ mà không hiểu mình sẽ nhận được điều gì, lợi ích ra sao trong khi công việc bay đến tới tấp thì đau khổ thật chứ. 

Các bạn HR và tôi đã làm một thay đổi nhỏ: Thông báo rõ mục tiêu khóa học cùng lợi ích ngay từ những phút đầu vào lớp. Điều này giúp giải quyết “nỗi đau’ của học viên. Sau đó là thông báo về trách nhiệm của hai bên để giải quyết “nỗi đau” của tôi. Cả lớp đều rõ trách nhiệm của giảng viên là đặt câu hỏi gợi mở giúp mọi người chiêm nghiệm, trao đổi và trả lời những thắc mắc nếu có; trách nhiệm của người học là dành trọn thời gian cho buổi học, chia sẻ những trải nghiệm và đặt câu hỏi cho giảng viên. 

Không khí của tất cả những lớp sau thay đổi đến chóng mặt. Rất thường xuyên chúng tôi nghe những câu “phàn nàn” như “Sao thời gian thảo luận nhóm ít quá. Cô giáo có ăn gian giờ không?”. Năng lượng của mọi người duy trì ở mức cao trong suốt hơn bốn giờ học. Riêng tôi còn nhận được email hỏi cách thức để trở thành một StrengthsFinder Coach. Vào buổi hội thảo cuối cùng, bạn HR và tôi được một bạn Director đề nghị ở lại vài phút để thảo luận xem làm cách nào có thể mang StrengthsFinder đến cho những nhân viên cấp dưới của bạn. 

TÒ MÒ ở đây đã giúp tôi ngồi xuống với đối tác của mình để tìm hiểu và lắng nghe những khó khăn/ “nỗi đau” của khách hàng. Nếu không có Tò mò, chắc chắn tôi sẽ kết luận “Chắc là mọi người giỏi quá rồi không thèm học khóa này” hay “Chắc đã học những khóa tương tự rồi nên không thích chương trình này” … rồi giận hờn không làm nữa. 

THƯƠNG MÌNH MỘT CHÚT là nói cho đối tác nghe mình đã làm hết sức rồi, chia sẻ những khó khăn để nhờ giúp đỡ. Nếu tôi không thương mình một chút thì sao? Thì tôi sẽ cố thêm nhiều chút, làm trò này trò kia trong lớp với sự mệt mỏi rồi ôm thêm cục Bực và Tức. Và cam đoan là những năng lượng tiêu cực này sẽ “được truyền’ ngay cho các khách hàng của tôi tại lớp học. 

Giải pháp sẽ đến rất nhanh khi cả hai hiểu được khó khăn/ “nỗi đau” của nhau. Chỉ cần TÒ MÒ và THƯƠNG MÌNH MỘT CHÚT thôi. 

Thứ 2 đến rồi, mọi người nhớ công thức đơn giản này cho tuần mới nhé. 

Have a compassionate working week ahead! ^^

Written by Pham Thi Thanh Thao

ICF Professional Certified Coach

P.S.: 

Nếu ai chưa TÒ MÒ được thì comment dưới đây. Hôm nào rảnh mình sẽ viết về hành trình mình đã luyện như thế nào để có được TÒ MÒ (Curiosity mindset). Đó là một hành trình unlearn – buông bỏ những điều mình đã được dạy trong hơn 10 năm. ^^

Cảm nhận về StrengthsFinder coaching

Mình lại có cơ hội được ‘đi cùng một đoạn’ trên hành trình khám phá bản thân, bằng công cụ StrengthsFinder, với một nhóm các bạn Management Trainee (tạm dịch là những nhà lãnh đạo tương lai) của một tập đoàn đa quốc gia. Buổi StrengthsFinder workshop đã xong khá lâu nên thật bất ngờ khi nhận được email của bạn. Những chiếc email thế này giống như những thanh năng lượng tiếp sức cho những chuyến marathon băng rừng vượt suối. 

Điều mình rất xúc động là bạn đã nhận ra (1) mình không nên trở thành một ai khác, (2) tập trung vào rèn giũa bản thân để đi xa hơn, và quan trọng hơn cả là (3) cảm thấy tự tin và vui vẻ với hiện tại. 

Thật vui là mình đang sống đúng với purpose của mình ‘Help you love yourself a little more every day’.

Và mình sẽ thật có lỗi nếu tự ‘ôm hết’ công trạng về mình. Công cụ StrengthsFinder sẽ không giúp được nhiều người nếu như mình không nhận được sự trợ giúp của các bạn HR bộ phận Learning & Development. Các bạn không chỉ tin tưởng mang công cụ về mà còn thổi bùng ngọn lửa của cả công ty, rồi giúp ngọn lửa ấy lan toả sau khi khoá học kết thúc. 

Phần chia sẻ đã được ‘kiểm duyệt’ và đồng ý qua email bởi bạn khách hàng dễ thương 🙂

Niềm vui sẽ được nhân lên khi chia sẻ. Chia sẻ niềm vui với mọi người ^^

——

Mình đã từng rất khó khăn trước  những câu hỏi để phát triển bản thân. Thứ mình mong muốn giữ mãi là tinh thần không ngừng cải thiện bản thân mình tốt hơn, giỏi hơn qua từng ngày. Cơ duyên may mắn đưa mình đến với công việc hiện tại, và đến với hành trình khai phá sức mạnh của bản thân.

Khi mình thật sự hiểu bản thân, việc đi tiếp chỉ phụ thuộc ý chí mình muốn đi xa tới đâu.

Trải nghiệm coaching với Gallup StrengthFinders giúp chính mình tự tin và vui vẻ hơn với hiện tại. Tự tin vì những gì mình cảm nhận từ bản thân không chỉ dừng ở việc “nghĩ”. Mình hiểu được liên kết giữa những thế mạnh mình đang có. Mình hiểu rằng “willing to help others” là sức mạnh  cần rèn để trưởng thành, không nên xem là điểm yếu cần thay đổi. Mình hiểu được việc mong muốn đặt mình vào hoàn cảnh người khác và cố gắng hiểu câu chuyện phía sau của họ không phải lo chuyện bao đồng, mà bản thân mình luôn tin tưởng ở cái hay của riêng mọi người. Mình vỡ ra bản thân cũng thú vị và những điều mình có thể làm còn rất nhiều.

“Aha moment” đã xảy ra, và mình hiểu mình không cần phải cố gắng trở thành ai khác.

Mình tập trung vào những điều mình tin nên làm. Mình chấp nhận nhiều hơn những thử thách, đi tìm lời khuyên từ những người mà mình chưa từng can đảm tiếp cận trước đó. Mình chấp nhận thử thách để giúp đỡ ai đó trên con đường phát triển của họ, vì như mình đọc được “rằng nếu bạn muốn giúp đỡ người khác, trước hết phải luôn làm giàu cho sự phát triển của chính mình”. 

Và chắc chắn là hôm nay, mình sẽ chấp nhận thêm thử thách và học được điều mới, vì như vậy mới đáng sống và thú vị chứ.

Tôi lại có cơ hội được ‘đi cùng một đoạn’ trên hành trình khám phá bản thân, bằng công cụ StrengthsFinder, với một nhóm các bạn Management Trainee (tạm dịch là những nhà lãnh đạo tương lai) của một tập đoàn đa quốc gia. Buổi StrengthsFinder workshop đã xong khá lâu nên thật bất ngờ nhận được email của bạn. Những chiếc email thế này giống như những thanh năng lượng tiếp sức cho những chuyến marathon băng rừng vượt suối. 

Điều tôi rất xúc động là bạn đã nhận ra (1) mình không nên trở thành một ai khác, (2) tập trung vào rèn giũa bản thân để đi xa hơn, và quan trọng hơn cả là (3) cảm thấy tự tin và vui vẻ với hiện tại. 

Niềm vui sẽ được nhân lên khi chia sẻ. Chia sẻ niềm vui với mọi người ^^

Phần chia sẻ đã được ‘kiểm duyệt’ và đồng ý qua email bởi bạn khách hàng dễ thương 🙂

——

Mình đã từng rất khó khăn trước  những câu hỏi để phát triển bản thân. Thứ mình mong muốn giữ mãi là tinh thần không ngừng cải thiện bản thân mình tốt hơn, giỏi hơn qua từng ngày. Cơ duyên may mắn đưa mình đến với công việc hiện tại, và đến với hành trình khai phá sức mạnh của bản thân.

Khi mình thật sự hiểu bản thân, việc đi tiếp chỉ phụ thuộc ý chí mình muốn đi xa tới đâu.

Trải nghiệm coaching với Gallup StrengthFinders giúp chính mình tự tin và vui vẻ hơn với hiện tại. Tự tin vì những gì mình cảm nhận từ bản thân không chỉ dừng ở việc “nghĩ”. Mình hiểu được liên kết giữa những thế mạnh mình đang có. Mình hiểu rằng “willing to help others” là sức mạnh  cần rèn để trưởng thành, không nên xem là điểm yếu cần thay đổi. Mình hiểu được việc mong muốn đặt mình vào hoàn cảnh người khác và cố gắng hiểu câu chuyện phía sau của họ không phải lo chuyện bao đồng, mà bản thân mình luôn tin tưởng ở cái hay của riêng mọi người. Mình vỡ ra bản thân cũng thú vị và những điều mình có thể làm còn rất nhiều.

“Aha moment” đã xảy ra, và mình hiểu mình không cần phải cố gắng trở thành ai khác.

Mình tập trung vào những điều mình tin nên làm. Mình chấp nhận nhiều hơn những thử thách, đi tìm lời khuyên từ những người mà mình chưa từng can đảm tiếp cận trước đó. Mình chấp nhận thử thách để giúp đỡ ai đó trên con đường phát triển của họ, vì như mình đọc được “rằng nếu bạn muốn giúp đỡ người khác, trước hết phải luôn làm giàu cho sự phát triển của chính mình”. 

Và chắc chắn là hôm nay, mình sẽ chấp nhận thêm thử thách và học được điều mới, vì như vậy mới đáng sống và thú vị chứ.

Anger

‘Anybody can become angry – that is easy; but to be angry with the right person, and to the right degree, and at the right time, and for the right purpose, and in the right way – that is not within everybody’s power and is not easy’ – Aristotle

Bạn thường làm gì khi Tức giận ghé thăm bạn? 

Bạn thể hiện cơn giận của mình qua lời nói, hành động hoặc câu từ trong email rồi sau đó phải hối tiếc?

Bạn kềm nén cơn giận vào trong rồi lại ấm ức mãi không quên?

Mỗi cảm xúc đều mang một năng lượng nhất định. Năng lượng của bạn Tức giận (Anger) có thể nói là rất mạnh mẽ mà tôi vẫn thường ví von là một ‘cục lửa’. 

Thể hiện cơn giận ngay lập tức có tác dụng tốt là ta không phải giữ nguồn năng lượng nóng ấy trong người. Tuy nhiên, quăng ‘cục lửa’ ấy ra bên ngoài chắc chắn sẽ có người phải nhận và bị tổn thương. 

Kềm nén ‘cục lửa’ ấy vào trong bằng cách đánh lừa bản thân ‘chuyện nhỏ mà có gì phải giận’, ‘thôi bỏ qua cho yên chuyện’, chắc chắn sẽ không thành công khi ta gặp phải ‘một cục lửa to’. Lửa càng to thì ta lại càng làm tổn thương chính mình nếu cứ kềm nén mãi vào trong. 

Chuyển hoá năng lượng mạnh mẽ của những cảm xúc như Tức giận thật ra không quá khó. Chúng chỉ cần ta tỉnh táo, bình tâm và trò chuyện với chúng bằng vài CÂU HỎI ĐÚNG. 

Khi đã được thấu hiểu, năng lượng của Tức giận có thể giúp xung đột được giải quyết êm thắm và mối quan hệ thêm sâu sắc. 

Bạn đã biết cách chuyển hoá năng lượng của Tức giận (Anger) theo chiều hướng tích cực chưa?

Bạn có thể inbox hoặc email đến địa chỉ pham-t-thanh.thao@overflowingbuckets.com để nhận thông tin các khoá học theo nhu cầu của mình. Hiện nay có các khoá cho từng cá nhân, khoá học cho nhóm bạn thân và khoá học cho nhóm bất kỳ. 

Chiêm nghiệm

‘We do not learn from experience. We learn from reflecting on experience’ – John Dewey

Tạm dịch: Chúng ta không học từ kinh nghiệm, chúng ta học từ việc chiêm nghiệm về những trải nghiệm của mình. 

Reflection (tạm dịch: Chiêm nghiệm) là việc dành thời gian suy nghĩ để đúc kết ra những bài học, tìm ra những hiểu biết sâu sắc về bản thân, về những sự kiện quan trọng xảy ra trong công việc/ cuộc sống hàng ngày. Đây là hoạt động rèn luyện ‘não’ không thể thiếu nếu bạn muốn đi xa trên con đường phát triển bản thân và đi lên những vị trí bạn hằng ao ước. 

Tại sao lại như vậy? 

Nếu bạn hoàn thành một dự án thành công mỹ mãn mà không đúc kết được những yếu tố nào mang đến thành công cho mình thì cơ hội để bạn lặp lại thành tựu đó sẽ tuỳ thuộc vào vận may. Nếu bạn thất bại mà cũng không học được bài học nào thì những lần thất bại tiếp theo  sẽ khó tránh khỏi. 

Hồi còn đi làm, những người sếp tôi thường ngưỡng mộ vẫn hay chia sẻ là họ dành ra một khoảng thời gian cố định trong tuần để chiêm nghiệm. Giờ đây, trên con đường coaching, tôi cũng thấy rõ sự khác biệt giữa các anh chị C-level và các bạn trẻ. Chia sẻ của các anh chị này thường sâu sắc chẳng phải do tuổi tác mà là do những đúc kết từ những trải nghiệm quý giá. 

Vậy chiêm nghiệm phải làm sao và chiêm nghiệm có khó không? Có và không!

Cũng giống như bạn đi tập thể hình, việc nâng tạ hay gập bụng không phải là điều làm chúng ta hồ hởi đến phòng gym mà chính là vóc dáng có được sau vài tháng luyện tập. 

Chiêm nghiệm cũng vậy. Việc dành thời gian vài chục phút mỗi ngày hoặc mỗi tuần để suy nghĩ sâu về một chủ đề nào đó không phải là việc não chúng ta thích thú nhưng insights/ những suy nghĩ sâu sắc và những bài học quý thu nhặt được giúp chúng ta tốt hơn, đi đến mục tiêu nhanh hơn là những phần thưởng não chúng ta mong chờ. 

Sau đây là hai mẹo tôi cho là quan trọng nhất trong quá trình chiêm nghiệm: 

  1. Não chỉ có CÂU TRẢ LỜI nếu nó được HỎI 

Chúng ta không thể đơn giản kêu não cho mình insights hoặc bài học về những việc xảy ra. Não cần những câu hỏi nhỏ để từng bước một giúp ta nhìn sâu vào các vấn đề hóc búa. 

2. Khi đã hỏi phải ĐẶT ĐÚNG CÂU HỎI 

Có một quan sát thú vị tôi rất hay gặp là các bạn khách hàng/ học viên rất thích đặt các câu hỏi Tại sao (Why?). Đây là câu hỏi thú vị được tin là giúp ta nhìn sâu vào vấn đề. 

Tuy nhiên theo các nghiên cứu tâm lý học như các bạn có thể xem ở link dưới đây để đọc tóm tắt nghiên cứu của Tiến Sĩ Tasha Eurich hoặc cuốn Find your why của Simon Sinek – người đặc biệt thích Why, cũng không hề khuyến khích ta đặt câu hỏi Why cho những vấn đề hóc búa của mình. Những câu hỏi Why có thể làm giảm chất lượng cuộc sống vì chúng làm chúng ta suy nghĩ luẩn quẩn (overthinking). 

Theo trải nghiệm của bản thân (đã một thời vật vã vì một loạt câu hỏi why), tôi nhận thấy Why thường không giải quyết được vấn đề đang cấp bách của bản thân, lại mở ra thêm nhiều vấn đề hóc búa khác làm cho ta đã bí lại càng thêm bế tắc. 

Ví dụ khi ta ganh tị và đặt câu hỏi: 

‘Tại sao mình ganh tị? Tại vì mình không bằng người ta. 

Tại sao mình không bằng người ta? Tại vì mình sinh ra trong gia cảnh đã thua họ rồi.’ 

Do đó Why cũng là câu hỏi không được khuyến khích trong coaching. Một trong những câu hỏi tuyệt vời tôi vẫn dùng là What – câu hỏi này giúp ta nhìn ra vấn đề và có hướng hành động đi đến mục tiêu:

Ví dụ như cùng tình huống làm khi ta ganh tị:

‘Mình đang ganh tị điều gì?

Mình mong đợi có trải nghiệm gì khi có được điều ấy?

Mình đã có điều ấy chưa? Nếu chưa, mình cần làm gì để có được điều mình mong muốn?’

“Why” questions trap us in our past; “what” questions help us create a better future – Tasha Eurich 

Tạm dịch: Câu hỏi ‘Tại sao’ làm ta mắc kẹt trong quá khứ. Câu hỏi ‘Điều gì’ giúp ta đi đến tương lai. 

—–

Các lớp học về Cảm xúc sẽ giúp bạn học được cách chiêm nghiệm, tự đặt những câu hỏi về những cảm xúc phổ biến thường đến với mình trong công việc và cuộc sống. 

Học cách đặt đúng câu hỏi sẽ giúp bạn không chìm sâu vào những mớ suy nghĩ luẩn quẩn và sẽ nhanh nhanh tìm được giải pháp cho mình. 

Bạn có thể inbox hoặc email đến địa chỉ pham-t-thanh.thao@overflowingbuckets.com để nhận thông tin các khoá học theo nhu cầu của mình. Hiện nay có các khoá cho từng cá nhân, khoá học cho nhóm bạn thân và khoá học cho nhóm bất kỳ. 

Link để đọc bài của Tiến sĩ Tasha Eurich:

Hạnh Phúc (Happiness)

#hanhtrinhtuGHETdenYEUTHUONG

Thông điệp của Hạnh Phúc: ‘Cuộc sống thật tươi đẹp’ (Happiness says ‘Life is good’ – Dan Newby)

Nếu như Thầy Dan Newby của tôi mô tả đúng về Hạnh Phúc thì dường như Hạnh Phúc chưa bao giờ ở bên tôi quá lâu. Hạnh Phúc là một người bạn bí ẩn, cứ thoắt ẩn thoắt hiện, đến trong bất ngờ, ra đi không hề báo trước. 

Bạn ấy thường thích tôi mặc một bộ đồ hiệu nào đó trông bụi bụi, vừa đi vừa thong dong gặm cây kem McDonald $1SGD trong những khu mua sắm sang trọng. Bạn ấy hình như cũng thích những mảng trời xanh thẳm, những bãi cỏ xanh mướt trải dài ngút tầm mắt, hay những hàng lá phong rực rỡ kiêu kỳ của mùa thu. Có đôi khi bạn lại thích đi tản bộ cùng tôi dưới những hàng đại thụ, lặng ngắm từng vạt nắng cuối ngày trong tiếng lá rơi rất khẽ.  

Tôi cứ ngỡ có một chiều không gian và thời gian nào đó đang nắm giữ Hạnh Phúc. Chỉ khi nào đến được đúng nơi ấy, thời khắc ấy, tôi mới lại được ở bên cạnh bạn ấy. 

Một ngày kia tôi gặp lại Hạnh Phúc ở một nơi thật bất ngờ. Đó không phải một hay hai bạn Hạnh Phúc. Đó là một Làng Hạnh Phúc. Tôi chưa từng thấy ở nơi đâu có nhiều các bạn Hạnh Phúc đến vậy. Hạnh Phúc sáng bừng trong đôi mắt. Hạnh Phúc giòn tan trong tiếng cười. Hạnh Phúc nhẹ tênh trong từng bước chân, hơi thở. 

Các bạn Hạnh Phúc nơi này không cần những khu shopping sang trọng hay những hàng đại thụ. Các bạn ấy dường như còn có ít hơn rất nhiều so với những gì tôi đang có. Vậy mà các bạn ấy vẫn cứ là chính mình, là Hạnh Phúc. 

Đang mãi cười toe toét ngắm cả Làng Hạnh Phúc đi qua đi lại trước mặt mình thì có ai đó đến ngồi cạnh tôi bắt chuyện: 

  • Vui ghê ha.   
  • Ủa Hạnh Phúc, bạn sống ở đây sao? Làm sao để bạn theo mình về nhà? 
  • Mình vẫn luôn muốn bên bạn mỗi ngày đó chứ. Chỉ là mình không có cơ hội đến gần bạn. Bạn lúc nào cũng chơi cùng Không Bao Giờ Hài Lòng (Discontentment) mà bạn này với mình giống như mặt trời và mặt trăng vậy đó. 

Tôi chợt vỡ ra. Hạnh Phúc chẳng phải là một người bạn kiêu sa, luôn đòi hỏi một cuộc sống xa hoa như tôi từng nghĩ. Tôi nghĩ phải làm bạn với Không Bao Giờ Hài Lòng, thu gom thật nhiều thứ để có thể gọi Hạnh Phúc trở về. 

Hạnh Phúc rất mộc và rất gần. Bạn ấy sẽ ở ngay bên tôi khi tôi chịu buông bỏ những mong cầu chưa bao giờ có điểm dừng. Bạn ấy chỉ cần tôi nhìn nhận: Cuộc sống của mình đã có quá dư thừa những điều kiện để có được Hạnh Phúc. Cuộc sống của mình đã quá tuyệt vời! 

Buông bỏ những mong cầu, những dự định còn dang dỡ, những điều tâm huyết mình mơ mộng bấy lâu nay không phải là điều dễ dàng. Nhưng thôi cứ buông xuống thử để xem Hạnh Phúc có theo tôi về nhà không. 

Hạnh Phúc không những giữ đúng lời hứa mà còn tặng tôi nhiều món quà thú vị. Ở bên bạn, tôi thấy mỗi ngày dường như ngắn lại mặc dù tôi đã chuyển sang thức dậy từ 4 giờ sáng. Hạnh phúc làm cho món ăn ngon hơn, các giấc ngủ sâu hơn. 

Hồi xưa tôi nghĩ ở bên Hạnh Phúc chắc toàn chơi là chơi. Rồi mình có khi sẽ trở thành một người lười nhác, sống không có mục đích. Vậy mà giờ đây tôi thấy mình làm được rất, rất nhiều việc hơn trước, làm xong cảm thấy rất hài lòng và lại muốn làm nhiều hơn nữa. 

‘Phượt’ cùng Hạnh Phúc, tôi không cần phải đắn đo lâu trước những ngã rẻ còn mờ sương. Chúng tự nhiên trở nên rất rõ ràng vì tôi đã hiểu được luật chơi: cứ chọn cung đường nào mà Hạnh Phúc thích đi. 

‘Không phải là phải đạt được hết tất cả những mong cầu để có được Hạnh Phúc. Có Hạnh Phúc là sẽ có được tất cả những mong cầu.’ – Đó là bài học quí tôi nhặt được trên con đường mưu cầu Hạnh Phúc cho mình. Còn bạn thì sao? 

Thêm một vài câu hỏi cho các bạn thích suy ngẫm:

  1. Với tôi, Không Bao Giờ Hài Lòng đã cản trở tôi làm bạn với Hạnh Phúc, với bạn, đó là (những) bạn Cảm Xúc nào?
  2. Bạn có muốn có Hạnh Phúc bên mình? Bạn sẽ làm gì để có thể làm bạn với Hạnh Phúc? 

Written by Pham Thi Thanh Thao

#hanhtrinhtuGHETdenYEUTHUONG

P.S.: Làng Hạnh Phúc còn được nhiều người biết đến với tên Làng Mai. 

Without Emotional Intelligence, Mindfulness Doesn’t Work

Daniel Goleman, một trong những cây đại thụ trong ngành tâm lý học, nổi tiếng với cuốn Emotional Intelligence – cuốn sách bán chạy nhất của The New York Times vào năm 1995, được dịch ra 40 ngôn ngữ, bán được hơn 5 triệu bản.  

Trong một nghiên cứu gần đây cùng với Matthew Lippincott trên 42 nhà quản lý cấp cao, đã chứng minh mindfulness (sống chánh niệm) kết hợp cùng với những hiểu biết về Thông minh cảm xúc (Emotional Intelligence), mang lại rất nhiều lợi ích như:  Mối quan hệ bền chặt hơn với cấp trên, đồng nghiệp và cấp dưới; kết quả dự án tốt hơn; cải thiện quản lý khủng hoảng, quản trị xung đột tốt hơn, khả năng truyền đạt thuyết phục hơn, được thăng tiến…

Theo kết quả nghiên cứu, luyện tập Mindfulness giúp các nhà quản lý có sự tự nhận biết (self-awareness) tốt hơn về những vấn đề mình đang gặp phải, quan sát được xu hướng hành vi của mình trong những tình huống căng thẳng. Kiến thức về Emotional Intelligence giúp họ lên kế hoạch hành động để điều chỉnh hành vi. 

Tựa bài viết nghe có vẻ sẽ gây tranh cãi. Theo những trải nghiệm và quan sát của bản thân, tôi nhận thấy Mindfulness và Emotional Intelligence là hai mảng kiến thức và thực tập không thể tách rời. 

Nếu chỉ luyện tập mindfulness thì có thể sẽ mất rất nhiều thời gian để chuyển hóa một cảm xúc nào đó (giận dữ/ lo âu chẳng hạn) hoặc để thay đổi hành vi. Nếu chỉ hiểu về Emotional Intelligence mà không thực tập mindfulness thì cũng sẽ rất khó điều chỉnh hành vi mỗi khi có một (vài) cảm xúc quá lớn đến bên mình. 

Thực tập Emotional Intelligence có thể bắt đầu bằng cách học nhận biết và gọi tên những cảm xúc nổi trội nhất trong ngày của mình. Viết tên chúng ra trong một cuốn sổ nhỏ hoặc ghi chú vào phần note trong điện thoại. 

Chừng 2 – 3 tuần là mình đã có thể dễ dàng nhận diện những cảm xúc thường lui tới viếng thăm. Lúc đó ta sẽ biết bạn nào thường phá bỉnh, bạn nào cứ thích đeo bám mình. Trình độ cao hơn, ta sẽ biết được mình thiếu mất một số cảm xúc quan trọng nào nữa. 

Kết hợp với mindfulness, chúng ta sẽ có khả năng nhận ra cảm xúc hay gây rắc rối khi chúng vừa mới mon men đến gần mình. Từ đó có nhiều thời gian để quyết định hành động một cách thông thái hơn. 😉

Enjoy reading!

https://hbr.org/2017/09/sgc-what-really-makes-mindfulness-work

About Daniel Goleman: http://www.danielgoleman.info/biography/

Mindfulness works but only if you work at it

Rảnh rỗi, vì bạn Corona, nên sinh nông nỗi bằng cách lên Harvard Business Review đọc bài. Choáng ngộp vì quá chừng bài hay. Quan sát thấy có rất nhiều bài nghiên cứu về mindfulness (sống chánh niệm). Tò mò search thêm Amazon thì thấy hiện lên ‘Over 100,000 results’. Ồ, thì ra mindfulness đã trở thành một xu hướng từ rất lâu, đặc biệt là cho lãnh đạo cấp cao. 

Ngày xưa lúc mới bắt đầu biết đến thiền cũng ráng dành thời gian ngồi được vài tuần. Sau đó bận bịu quá lại quên. Rồi thấy mình đâu lại vào đấy, trở lại là chính mình phiên bản cũ. Nghĩa là cũng phản ứng nhanh, ai nói gì không hài lòng tí là bắt đầu nổi giận. Rồi đâm ra nghi ngờ: Mindfulness thật sự có hữu dụng? 

Hôm qua đọc được bài này thấy giống trải nghiệm của bản thân quá nên chia sẻ với mọi người: ‘Mindfulness works but only if you work at it’. Đây là nghiên cứu của Megan Reitz & Michael Chaskalson trên 57 senior business leaders. 

 Ý chính ‘nhặt’ ra được gồm có: 

1. Lợi ích của mindfulness trong việc lãnh đạo đội nhóm: resilience, the capacity for collaboration, and the ability to lead in complex conditions. Tạm dịch: sự bền bỉ, khả năng hợp tác và dẫn dắt team trong những điều kiện hoàn cảnh phức tạp. 

2. ‘Không có thời gian để thực tập mindfulness’ chỉ là lý do bề nổi. 

Họ đã nghiên cứu ngay cả các nhà lãnh đạo cấp cao, những người rất bận rộn, thì trừ giờ ngủ ra họ cũng có được trung bình 1,060 phút/ ngày. Dành 10 phút cho mindfulness chỉ chiếm khoảng 1% tổng số giờ/ ngày.

3. Những điều cần lưu ý trước khi bắt đầu cam kết thực tập mindfulness: 

(1) Lên kế hoạch thực tập MỖI NGÀY: chọn thời gian cố định để tạo thói quen.

(2) Tiên liệu trước là mình sẽ gặp khó khăn ở thời gian đầu để không bị thất vọng rồi bỏ cuộc. 

(3) Quan sát và ghi nhận ảnh hưởng của mindfulness lên công việc và cuộc sống để tạo động lực đi tiếp. 

(4) Nói với người thân/ bạn bè là mình đang thực tập mindfulness để có được sự hỗ trợ của họ. 

(5) Liên kết với những người có cùng sở thích về mindfulness để động viên nhau. 

Theo kinh nghiệm của bản thân tôi thì mindfulness không giống như chiếc iphone mà mình mua về một lần rồi có thể dùng vài năm. Mindfulness giống như cục pin của chiếc iphone, nó cần phải được ‘sạc’ mỗi ngày. 🙂

Hy vọng các bạn đọc bài này được inspired để bắt đầu hoặc tiếp tục thực tập mindfulness. Chỉ 10 phút/ ngày và lại rất phù hợp với tình hình hiện tại: có nhiều thời gian ở nhà hơn và mindfulness lại giúp mình bình tĩnh hơn. 😉

https://hbr.org/2016/11/mindfulness-works-but-only-if-you-work-at-it